Mộng Độ Đêm Xuân

9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

 

🌸 Chương 16: Người nhà duy nhất

1.

Đệ , nhờ lớp mỡ dày nuông chiều từ nhỏ nên mạng lớn, ngâm nước sông lạnh lẽo mà vẫn sống sót trở về.

Ta cũng giữ đúng lời hứa, mặc kệ tự sinh tự diệt.

Thế nhưng, nghiện c.ờ b.ạ.c là thứ một khi dính thì dễ gì dứt bỏ. Cho nên việc c.h.ế.t vì nợ nần, chẳng hề bất ngờ. Chỉ là khi tin, chút chột mà liếc trong nhà.

Vừa khéo, Tạ Hành đang ở cửa .

Ánh sáng và bóng tối đan xen, hắt lên gương mặt thanh quý nhưng đạm mạc của . Trong khoảnh khắc , cảm xúc trong đáy mắt dường như giấu kín.

“... Tạ Hành.”

Ta do dự yên tại chỗ, dám bước tới.

Cuối cùng, ngược là Tạ Hành chủ động bước đến, nắm lấy tay : “Đi thôi, ăn cơm.”

2.

Trong bữa cơm, thỉnh thoảng lén ngước mắt .

Cuối cùng, Tạ Hành cầm đũa, đầy thâm ý: “Tang Tang, ăn cơm thì cứ ăn cơm, nàng cứ mãi thế?”

“Ta loại chuyện tàn nhẫn như , sợ ngài sẽ thất vọng về .”

Tạ Hành gắp một miếng ngó sen bỏ bát , đến mức mắt cong cong: “Tang Tang, thấy nàng rốt cuộc cũng trả thù, vui mừng còn kịp, thể thất vọng?”

Thật ?

Trước khi ngủ, hỏi : “Tạ Hành, ngài thật sự cảm thấy ?”

Dưới ánh nến mờ ảo, mở mắt : “Thế nào là ? Thế nào là ? Ta từng dạy nàng, ai đối xử tệ với nàng, nàng trả thù tàn nhẫn hơn. Nếu như coi là , thì thế gian còn mấy ai xứng đáng gọi là ?”

Ngón tay ấm áp của đặt lên đỉnh đầu , nhẹ nhàng vuốt ve. Sau đó, bỗng nhiên :

“Tiểu Phù Tang, cho nàng một bí mật nhé.”

Ta ngơ ngác .

Tạ Hành cúi đầu, ghé sát , môi gần như chạm vành tai .

“Lương Uyển Đồng chắc kể cho nàng chuyện quá khứ . Vậy nàng nghĩ xem, đang yên đang lành, tại Tiên hoàng đột nhiên chèn ép mẫu tộc của Hoàng hậu? Tạ Trưng đang Thái t.ử vững như bàn thạch, tại đột ngột mưu phản? Còn cả t.h.i t.h.ể cháy đen rõ mặt mũi tìm thấy trong phủ Thái t.ử năm đó, chẳng lẽ thực sự đó là Tạ Trưng ?”

Giọng nhẹ, như sương khói chốn nhân gian, nhưng ẩn giấu bên là vô vàn toan tính sâu xa.

Đầu ngón tay ấm áp, mềm mại lướt qua má , ôm trọn lòng.

“Tang Tang, nàng từng , nếu Đông chí năm năm nàng quen , nàng nhất định sẽ cứu khỏi hồ nước.”

Tạ Hành tiếp: “Nếu khi đó quen nàng, nhất định sẽ dạy nàng sớm hơn, thế nào là ý nghĩa của việc phản kích.”

Ta còn gì đó, nhưng Tạ Hành đưa một ngón tay chặn lên môi .

Hắn hỏi: “Tang Tang còn nhớ ngày xuất cung, nàng gì với ?”

“... Ta , hiện tại ngài là nhà duy nhất của .”

Khóe môi Tạ Hành khẽ cong lên, đặt một nụ hôn lên má .

“Với , cũng là như .”

Tảng đá cuối cùng đè nặng trong lòng cũng rơi xuống. Đêm hôm , ngủ trong vòng tay Tạ Hành thật sự an tâm.

🌸 Chương 17: Đại hôn

1.

Sau đó, ngày sinh nhật mười sáu tuổi của , Tạ Hành phong Hoàng hậu và tổ chức đại hôn.

Tối hôm , Lương Uyển Đồng dẫn Tiêu Thập Một cung thăm . Trước khi , nàng dúi tay một xấp sách tranh thật dày.

Cảnh tượng , mà quen thuộc đến thế.

Nàng nháy mắt với : “Tiểu Phù Tang, ngươi tròn mười sáu, Tạ Hành cũng hăm hai tuổi đấy.”

“Ta...”

“À đúng , còn cái nữa.” Nàng , lấy từ trong túi một chiếc bình nhỏ, đặt tay , “Nếu ngươi sợ đau thì bỏ thứ rượu hợp cẩn, cùng Tạ Hành uống hết là —— Tuyệt đối đừng cho là do đưa nhé.”

Ta đem những cuốn sách tranh đó "nghiên cứu" kỹ lưỡng, bất tri bất giác xem đến tận hừng đông.

2.

Đại điển phong Hậu long trọng và đầy rẫy nghi thức rườm rà. Ta bó c.h.ặ.t trong bộ lễ phục đỏ thẫm lộng lẫy, đầu nặng trĩu vì mũ phượng và trang sức, theo bản năng cảm thấy chút mờ mịt, lo sợ.

Thư Sách

khoảnh khắc thấy Tạ Hành, bỗng nhiên chẳng còn sợ gì nữa.

Điển lễ kết thúc khi trời chạng vạng tối.

Trước khi Tạ Hành trở về, lén rắc bột t.h.u.ố.c trong chiếc bình nhỏ chén rượu. Vẫn còn chút yên tâm, tự nếm thử một ly.

Kết quả... Đợi đến khi ngọn lửa trong lòng càng lúc càng bùng cháy mãnh liệt, mới dần hiểu thứ Lương Uyển Đồng đưa cho rốt cuộc là cái gì.

Khi Tạ Hành đẩy cửa bước , tự giật khăn voan xuống, ở đầu giường, đôi mắt đẫm lệ mơ màng , khẽ nức nở.

Sắc mặt Tạ Hành biến đổi. Hắn bước nhanh đến bàn, ngửi thử chén rượu còn sót , đó nghiến răng nghiến lợi gầm lên: “Lương! Uyển! Đồng!”

Trên mái nhà truyền đến tiếng bước chân hỗn loạn, cùng với tiếng nữ t.ử vọng từ xa: “Tạ Hành, cố lên nhé! Ta và Mười Một đây!”

“... Tạ Hành, nóng quá...”

Trong đôi mắt vốn thanh tĩnh của Tạ Hành dường như sóng triều dâng lên. Hắn bước tới, nhẹ nhàng cởi bỏ vạt áo .

Đầu ngón tay mát lạnh như ngọc chạm vai , giọng khàn đặc: “Tang Tang, như còn nóng ?”

Ta nắm c.h.ặ.t t.a.y , chịu buông nữa.

Trong cơn ý loạn tình mê, thấy giọng Tạ Hành vang lên bên tai: “Tiểu Phù Tang, thích những đứa trẻ thành thật.”

“Cho nên cảm giác thế nào, nàng thành thật cho .”

Ta hé miệng, thế nào buột miệng nhớ dòng chữ cuốn sách tranh :

“... Phu quân. Ta sung sướng.”

Lời còn dứt, thấy tiếng rên khẽ của Tạ Hành. Tiếp theo đó là những nụ hôn dày đặc và nóng bỏng rơi xuống.

“Tang Tang ngoan lắm.”

Cuối cùng, mệt đến mức một giấc mơ.

Trong mơ, nương bán phủ Thừa tướng, và cũng gặp Tạ Hành. Ta bán cho một hộ thương gia khi tròn mười sáu tuổi, cuối cùng c.h.ế.t tay chính thất phu nhân, cuốn một chiếc chiếu rách ném bãi tha ma.

Khoảnh khắc cuối cùng khi c.h.ế.t, thấy tiếng chuông tang từ hoàng cung vọng chín .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/mong-do-dem-xuan/9.html.]

Ta kinh hoàng mở mắt, theo bản năng rúc sâu lòng Tạ Hành.

Bàn tay ấm áp của vuốt ve má , lòng bàn tay cũng rịn một lớp mồ hôi mỏng, dường như cũng tỉnh từ một cơn ác mộng.

Ta kể cho giấc mơ của .

Vòng tay Tạ Hành ôm siết c.h.ặ.t hơn, thấp giọng trấn an: “Tang Tang, đừng sợ, đó chỉ là mơ thôi.”

Ta gật đầu, đột nhiên ngẩng lên, hôn lên môi .

Dưới ánh mắt ngỡ ngàng của Tạ Hành, bắt chước điệu bộ của , nhẹ giọng : “Tạ Hành, đừng sợ, đó chỉ là mơ thôi.”

Trong mơ, và Tạ Hành mỗi một ngả, âm dương cách biệt.

Ngoài hiện thực, đang ngủ cạnh , l.ồ.ng n.g.ự.c ấm áp, trái tim vẫn đập từng nhịp mạnh mẽ.

Thật may mắn, đó chỉ là mơ.

(Chính văn )

🌸 Ngoại truyện: Tạ Hành

1.

Năm năm tuổi, t.h.i t.h.ể mẫu tìm thấy trong hồ nước phía Tây Ngự Hoa Viên. Hai cẳng chân cá rỉa đến mức chỉ còn xương trắng.

Mãi đến lúc c.h.ế.t, bà vẫn chỉ là một Tài t.ử thấp bé.

Ta quỳ cửa tẩm cung Phụ hoàng suốt ba ngày. Cuối cùng ông cũng khoác chiếc áo ngoài xộc xệch bước , nhạt giọng : “Truyền chỉ, truy phong Tô Tài t.ử Mỹ nhân, an táng hoàng lăng theo nghi thức Quý phi.”

Ngừng một chút, ông rũ mắt , vẻ mặt đầy sự mất kiên nhẫn: “Tạ Hành, trẫm đối với ngươi là tận tình tận nghĩa .”

Hôm đó là giữa mùa hạ, ánh nắng ch.ói chang chiếu , để nỗi đau rát như thiêu đốt. Ta đờ đẫn lĩnh chỉ tạ ơn, trán đập mạnh xuống nền đá, m.á.u và bụi đất hòa nhầy nhụa.

Một cái, hai cái, ba cái.

Đến khi ngẩng đầu lên, Phụ hoàng mất.

Sau Tạ Trưng mưu phản, ông đành nén đau xử lý đứa con đích t.ử yêu quý nhất, cùng đường mới lập Tân đế.

Ta xách kiếm giường bệnh của ông , khẽ hỏi: “Phụ hoàng, hối hận ?”

Trong khoảnh khắc , đôi mắt đục ngầu của ông bỗng lóe lên tia sáng dị dạng. Ông ho m.á.u hỏi: “Là ngươi?!”

Ta : “Phải.”

Kẻ dâng sớ ngoại thích lộng quyền uy h.i.ế.p hoàng quyền là .

Kẻ sai xúi giục Tạ Trưng soán vị là .

Kẻ bỏ từng chút độc d.ư.ợ.c thức ăn của ông , tự nhiên cũng là .

“Mẫu phi của vốn chỉ là một cung nữ an phận, đợi đến hai mươi tuổi là thể xuất cung lấy chồng. ông thừa dịp say rượu cưỡng bức bà , mặc kệ bà Hoàng hậu tàn nhẫn hại c.h.ế.t.”

Ta từ từ, từng chút từng chút một cắm mũi kiếm vai ông , cơ mặt ông co giật kịch liệt vì đau đớn, gầm lên như con thú vây khốn: “Tạ Hành, trẫm là Phụ hoàng của ngươi!”

“Phụ hoàng.”

Ta chậm rãi nhấm nuốt hai chữ . Một lát , khẽ lắc đầu: “Phụ hoàng của c.h.ế.t từ lâu . C.h.ế.t năm năm tuổi, cùng mẫu phi táng nơi đáy hồ lạnh lẽo.”

“Kẻ đang đây, là kẻ thù của .”

Ta luôn rõ, bản chẳng gì.

Không nhận cha, nhận vua, nhận trời, nhận mệnh.

Đôi tay nhuốm đầy m.á.u tươi, đạp lên vô xương trắng để lên ngai vàng .

ngờ rằng, kẻ như thế mà cũng trời xanh rủ lòng thương một , đưa Phù Tang đến bên cạnh .

Khi nàng xuất hiện, xác định Tề Ngọc Thần đang giấu Tạ Trưng ở Việt Châu. Ở đó, bọn họ còn giữ con át chủ bài cuối cùng. Vậy nên mục đích Phù Tang Tề Ngọc Thần đưa cung, cần cũng .

Nàng sai, đầu tiên thấy nàng, thực sự nghĩ đến việc g.i.ế.c nàng. khi đôi mắt nai con hoảng sợ và luống cuống , tim bỗng nhiên mềm nhũn.

Nàng là một tờ giấy trắng, ngay cả ranh giới yêu hận cũng rõ ràng, mặc cho tô vẽ.

Ta dạy nàng, và cũng nhờ đó mà nhận thứ tình yêu chút toan tính nhất đời .

Đêm đưa Phù Tang xuất cung, mơ một giấc mơ.

Trong mơ, Tề Ngọc Thần đưa cung Phù Tang, mà là Tề Ngọc Nhàn thật. Vì xung khắc với Lương Uyển Đồng, hai năm đấu đá, Tề Ngọc Nhàn hạ kịch độc hại nàng .

Sau khi Lương Uyển Đồng trúng độc qua đời, Mười Một tạo phản. Hắn đầu quân cho Tạ Trưng, liên thủ với Tống Ngôn đ.á.n.h hoàng cung, tự tay cắm kiếm tim .

Hắn đỏ mắt, vô cảm : “Hoàng thượng rõ ràng hứa với thần, sẽ bảo vệ nàng một đời bình an.”

Trong mơ, cau mày, hiểu sai ở .

Tỉnh dậy, trời tờ mờ sáng. Ta giường ở Huyền Linh cung, bên cạnh vẫn còn vương vấn mùi hương lê ngọt ngào tan hết của Phù Tang.

Ta bỗng nhiên hiểu .

Là bởi vì trong giấc mơ đó, nàng.

2.

Trước sinh nhật mười tám tuổi của Phù Tang, mấy con mèo con mà Lương Uyển Đồng và Mười Một nuôi cuối cùng cũng đầy tháng.

Ta chọn con xinh nhất, trắng muốt. Lương Uyển Đồng bắt lấy xem xét, vỗ n.g.ự.c đảm bảo với : “Là một bé mèo cái đáng yêu, tính cách , Phù Tang nhất định sẽ thích.”

Thế là tặng con mèo đó cho nàng quà sinh nhật.

Quả nhiên Phù Tang thích, ôm con mèo vuốt ve cả ngày buông. Con mèo cũng dính nàng vô cùng, ăn cơm cũng nhảy lên bàn, đòi đặt bát mèo cạnh bát của nàng.

Đến chuyện ngủ ban đêm thì càng khỏi .

Lần đầu tiên Phù Tang đề nghị chia hai giường chăn với .

Ta ngẩn , dám tin tai : “Tại ?”

Nàng vuốt đầu mèo nhỏ giọng giải thích: “Vì Tuyết Đoàn (bông tuyết) còn nhỏ, nó , bọn cần ngủ cùng ...”

Tranh sủng với một con mèo thì vẻ quá mất phong độ. Ta chằm chằm đôi mắt xanh lam của con mèo một lúc, mỉm đồng ý: “Được thôi.”

Ngày hôm bãi triều, giữ Mười Một , bóng gió chuyện chính sự một hồi đổi chủ đề: “Mấy con mèo còn ở nhà các ngươi cũng dính Lương Uyển Đồng lắm ?”

“Bẩm Hoàng thượng, con dính nhất thì Uyển Đồng tặng cho Hoàng hậu nương nương ạ.”

Ta sững sờ, chợt nhận lừa, nghiến răng nghiến lợi: “Lương! Uyển! Đồng!”

Cũng may là sớm tống cổ nàng khỏi cung, nếu sớm muộn gì cũng tức c.h.ế.t.

Mười Một , một trong Ngự Thư Phòng hồi lâu, cuối cùng quyết định thể chờ c.h.ế.t.

Tối hôm đó, khi Quất Hạ trải giường, cố ý dặn: “Chỉ để một cái chăn, còn mang hết, mang cả con mèo nữa.”

Phù Tang đang định tìm mèo thì ôm lấy eo, ném trở giường.

Trước khi nàng kịp mở miệng, áp môi tai nàng, thì thầm:

“Tang Tang, nàng thật sự đày lãnh cung ?

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận