Mồm Mép Bậc Nhất Dân Quốc

Chương 7

25.

Còn kiểu như tôi, trong giai đoạn cuối những năm 20, chỉ là một cái đuôi nhỏ của du học sinh Pháp, lại còn dùng tiền của Triệu Tề Hành, đương nhiên không thể so với những sinh viên chăm chỉ. 

Người ta nói, gió tầng nào thì gặp mây tầng ấy.

Vì vậy, cuộc sống hàng ngày của tôi và các bạn học ở Pháp đều là: đánh bài, đánh bài, học tập mệt mỏi cả ngày, đánh bài, học tập mệt mỏi cả ngày, đánh bài, đánh bài... 

Nhưng hầu hết mọi người đều đã tốt nghiệp, cũng coi như đã học xong trở về. 

Chỉ có thầy giáo của tôi sau khi tôi trở về luôn thở dài: "Những người bạn thân kia của em, tôi chưa nghe qua tên của một ai cả.

"Em nói xem, nếu em học hành chăm chỉ một chút, kết giao thêm vài người bạn giỏi giang. 

"Ngẫu nhiên có ai đó tặng em một món quà, cũng có thể trở thành báu vật gia truyền." 

Tôi gãi đầu cười ngây ngô, con người cũng không thể quá thực dụng.

26.

Nghe nói trước đây vài nhóm du học sinh ở Pháp. Đều là những thợ hàn, thợ cơ khí cấp mấy, còn có cả kỹ sư cao cấp. 

Nói chung là ai cũng xuất sắc. 

Ngược lại, nhóm chúng tôi chủ yếu là những người làm văn sử nghệ thuật. 

Có người chơi violin, người vẽ tranh sơn dầu, còn tôi thì viết tiểu thuyết. 

Nhưng so sánh như vậy, tôi lại là người hòa nhập tốt nhất trong số đó. 

Vì vậy, nếu người ta không phát triển tốt, chủ yếu là do bạn bè xung quanh quá xuất sắc. 

Giờ đây, trong nhóm những người tầm thường kia, họ cũng phải đưa t.h.u.ố.c lá cho tôi trước. 

Tất nhiên tôi không hút thuốc, uyển chuyển từ chối. 

Người đưa t.h.u.ố.c lá cũng là một người viết lách, sau khi tôi từ chối thì tự mình châm thuốc: "Aiz, bạn cũ..." 

Tinh thần tôi phấn chấn, chắc chắn có chuyện muốn kể đây mà.

27.

Bạn cần đăng nhập để bình luận