Mối tình đầu của tôi là một chàng cảnh sát

Chương 8

Khi tôi quay lại cửa hàng đã là khoảng bảy, tám giờ tối. 

 

Bên cạnh cửa hàng là một quán bar. Vào giờ này, các chàng trai cô gái đang nô nức đi nhảy nhót.

 

Đối diện quán bar là một nhà nghỉ nhỏ, lễ hội mà, chắc bên đó đang rất náo nhiệt.

 

Tôi thực sự cảm thấy mệt mỏi, đẩy cửa định vào ngủ một chút.

 

Nhưng vừa mở cửa, tôi đột nhiên cảm nhận được một luồng khí lạnh ở phía sau. Theo phản xạ, tôi nhìn về phía quầy, ngăn kéo đựng tiền đã bị ai đó mở ra.

 

Có trộ m à?

 

Tôi cắ n môi, đưa tay vào túi nhấn nút khẩn cấp.

 

Trong cửa hàng tối tăm, âm thanh điện tử từ quán bar bên cạnh vang lên ầm ĩ, tôi theo bản năng quay đầu định chạy ra ngoài nhưng đã bị một bàn tay nắm chặt lấy vai.

 

Đó là bàn tay của một người đàn ông. Hắn b ịt miệ ng tôi lại, kéo tôi vào trong phòng.

 

“Cứu...”

 

Tôi không thể phát ra tiếng, điện thoại cũng bị hắn lấy ra và đập vỡ.

 

Người đàn ông bật đèn lên, ánh sáng mờ ảo khiến những món đồ chơi treo trong cửa hàng lúc này trông thật đáng sợ. 

 

Tôi nhận ra hắn, là một tên say xỉn nổi tiếng quanh khu vực này.

 

"Anh muốn làm gì?"

 

Hắn cười g hê tở m, đưa tay kéo áo tôi. 

 

Có điều gì đó không ổn, hắn không chỉ say mà còn ph ấn kh ích bấ t th ường. 

 

Tôi nhớ lại hôm đó, cái hôm Lăng Trạch đã đá cửa của tiệm tôi, nói rằng có người ở khu này dính líu đến c..ờ b..ạc và m))a t’úy, có lẽ là hắn.

 

Xong rồi, hôm nay có lẽ tôi sẽ phải giao mạ ng ở đây sao?

 

Tôi cố gắng chạy nhưng bị tên say xỉn ghê tởm này đè chặt, không thể cử động. 

 

Mùi hôi thối từ cơ thể hắn làm tôi buồn n ôn, tôi theo phản xạ với lấy chiếc ghế gần đó và cầm lên.

 

Tôi dùng hết sức đập vào đầu hắn tsts. 

 

Chiếc ghế vỡ tan, rơi lăn lóc ra một góc. Nhưng hắn dường như không cảm thấy đ##au. 

 

Cũng phải thôi, những kẻ say m a tú y làm sao mà biết đ(au được.

 

Khi tôi tu yệt v ọng, đột nhiên hắn bị ai đó kéo lên, rồi bị đ á bay ra xa. Cơ thể nặng nề của hắn đập phá mọi thứ trong cửa hàng, làm mọi thứ trở nên hỗn loạn.

 

Tôi theo phản xạ ngẩng đầu lên, thấy Lăng Trạch mặt đỏ bừng, vung tay như thể đang rất bực tức, tiến về phía người đàn ông kia.

 

"Cảnh sát đây, đừng cử động, nếu không tôi sẽ b.ắ.n vỡ sọ anh."

 

Wow... Lăng Trạch thực sự đã rút kh ẩu sú ng ra, dí sát vào th ái dươ ng người đàn ông say xỉn. 

Bạn cần đăng nhập để bình luận