Mối tình đầu của tôi là một chàng cảnh sát

Chương 5

Xe dừng lại trước cửa hàng, tôi vội xuống xe.

 

Lăng Trạch dựa vào đầu xe, yên lặng nhìn tôi mở cửa.

 

Cửa hàng của tôi trông có vẻ tồi tàn, hôm nay lại gặp xui, cái biển hiệu màu hồng gợi cảm lại bị hỏng.

 

Biển hiêu lẽ ra là một câu mà tôi rất thích “Hãy làm chuyện mà bạn thích, tỏ tình với người mà bạn thuongw, như vậy mới là cuộc sống”, nhưng dần dần các chữ cái bắt đầu bị hư đèn. Đến tối nay không biết là trùng hợp hay do ông trời trêu ngươi, các chữ cái đã đồng loạt nghỉ hưu sớm, còn mỗi hai chữ “làm tình” là còn sáng. 

 

Lăng Trạch ngẩng đầu, đọc to hai chữ đó, giọng không lớn không nhỏ, vừa đủ để tôi nghe thấy.

 

"Em còn dám nói cửa hàng này sạch sẽ trong sáng à?"

 

Lăng Trạch cười nhẹ, đá nhẹ viên sỏi dưới chân.

 

"Chuyện nam nữ yêu đương, có gì mà không trong sáng. Tỷ lệ sinh đẻ của nước mình thấp thế, tôi chẳng phải  đang đóng góp cho đất nước sao."

 

"Ừ, không tệ, tinh thần yêu nước rất đáng khích lệ."

 

Lăng Trạch lười biếng vỗ tay, ánh mắt anh nhìn tôi tuyệt đối không hề trong sáng.

 

Chị đây chưa ăn thịt heo thì cũng đã thấy heo chạy rồi nhé? 

 

Tôi mở cửa hàng, nhanh chóng chui vào rồi đóng sầm cửa lại.

 

"Cảm ơn Đội trưởng Lăng, hy vọng sau này không gặp lại nữa nhé."

 

Tôi thực sự đã bình yên một thời gian, chỉ có điều ban đêm hay nằm mơ, mơ thấy những chuyện đã xảy ra hồi cấp ba.

 

Ví dụ như Lăng Trạch ts dẫn tôi trèo tường đi xem concert, lén nắm tay tôi hôn nhau trong rừng cây của trường, toàn những cảnh ngọt ngào mà tuổi thiếu niên mới cảm thấy đáng yêu.

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận