Mối tình đầu của tôi là một chàng cảnh sát

Chương 4

Đồn cảnh sát toàn con trai, có gì mà cần chặn duyên đào hoa. Đúng là làm màu!

 

Tôi xách túi bước ra ngoài. 

 

Lúc này đã vô thức đến 11 giờ tối, đường xá vắng vẻ, hầu như không có xe cộ.

 

Chiếc xe điện nhỏ của tôi vẫn còn ở chợ nên tôi đành phải bắt taxi về.

 

Chỉ là tôi không ngờ rằng Lăng Trạch lại lái xe cảnh sát đỗ ngay trước mặt tôi, "Tôi đưa em về."

 

"Công tư lẫn lộn à, Đội trưởng Lăng của chúng ta giờ không lái xe máy nữa à?"

 

Lăng Trạch đặt hai tay lên vô lăng, nghe tôi trêu chọc, anh khó chịu quay sang nhìn tôi.

 

"Xe cảnh sát của anh mà dừng trước cửa hàng của tôi thì sau này chẳng ai dám đến nữa đâu."

 

"Không ai đến thì tốt, ai biết được em có lén lút làm chuyện gì không."

 

Lăng Trạch cười lạnh, động tác xoay vô lăng lại trông rất đẹp mắt.

 

"Làm được chuyện gì chứ, chẳng qua thi thoảng chơi đùa với mấy anh chàng trẻ tuổi thôi mà."

 

Tôi mở cửa hàng đồ chơi người lớn, nên mấy câu đùa cợt kiểu này tôi thường hay nói.

 

Bàn tay đang nắm vô lăng của Lăng Trạch chợt dừng lại. Ngay sau đó, anh đạp phanh khiến tôi sợ đến mức tim đập thình thịch.

 

"Anh làm gì vậy?"

 

"Đèn đỏ."

 

Tôi ngẩng đầu nhìn, quả nhiên là đèn đỏ, còn một phút rưỡi nữa.

 

"Tìm đàn ông chơi đùa, có tốn tiền không?"

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận