Rất kiềm chế.
Giống như bác sĩ tâm lý của bà đặc biệt dạy bà cách ở bên .
Có lẽ thật sự dạy.
Trên bàn sườn kho tàu, cá vược hấp, rau xào, một bát canh cà chua trứng.
Bố mở một chai bia.
tự rót cho nửa ly.
Mẹ một cái, môi động. tưởng bà định "con gái uống rượu gì".
bà .
Chỉ gắp cho một miếng sườn.
"Ăn nhiều một chút. Con gầy ."
c.ắ.n một miếng sườn.
Vẫn là hương vị đó.
Ăn một nửa, bà đột nhiên đặt đũa xuống.
"Niệm Niệm."
"Vâng."
"Mẹ xin ."
Giọng khẽ, khẽ đến mức suýt tiếng máy hút mùi che lấp.
dừng đũa.
Bà , cúi đầu, ánh mắt rơi bát của .
"Những chuyện từng đây, bây giờ nghĩ , giống như đang mơ . Biết đó mơ, nhưng dám tin chính những chuyện đó."
"Bác sĩ đó gọi là kiểu gắn bó kiểm soát. Nói sợ bỏ rơi, cho nên mới trói con bên cạnh. Nói dùng việc tự đau để đổi lấy sự lời của con."
Giọng bà run lên.
"Trước cảm thấy vấn đề. Mẹ cứ nghĩ đời ai mà chẳng như . Cứ nghĩ con lời là của con."
Bà ngẩng đầu lên, vành mắt đỏ, nhưng .
"Sau đó bác sĩ bảo nghĩ về một câu hỏi: nếu Niệm Niệm đúng theo lời chị, điền Sư phạm thành phố, gả cho đàn ông , cuối cùng sống , chị sẽ thế nào?"
"Mẹ chuyện đó thể nào, con lời thì sẽ thể sống ."
"Bác sĩ , chị thử tìm hiểu đàn ông từng xem mắt với con gái chị năm đó thế nào ."
Bà dừng một chút.
"Mẹ hỏi . Sau ông kết hôn một nữa. Vợ ông mới ly hôn năm ngoái, lúc rời gãy hai chiếc xương sườn."
Bàn ăn yên tĩnh .
"Đêm hôm đó ngủ . Cứ nghĩ mãi, nếu năm đó con thật sự lời mà gả cho ông …"
Bà tiếp.
Cũng cần tiếp.
Kết cục đó, còn rõ hơn bà.
Cắt bỏ t.ử cung, sân thượng tầng mười bảy, gió lớn.
"Mẹ."
"Ừ."
"Bây giờ hơn nhiều ."
Đây là thiện ý lớn nhất mà thể .
Bà sững một chút, gật đầu.
"Đang cố gắng."
Bữa cơm đó ăn lâu.
Không vì nhiều món, mà vì ở giữa nhiều lặng.
kiểu im lặng khác với .
Sự im lặng đây là sự nhu nhược của bố, là sự áp chế của , là sự ngạt thở của .
Còn trong sự im lặng hiện tại một thứ khác.
Khó khăn, vụng về, còn lâu mới chữa lành , nhưng bắt đầu sinh trưởng.
Có lẽ gọi là tin tưởng. Có lẽ gọi là tôn trọng. Có lẽ chỉ là một nhận thức đơn giản nhất:
Bạn là bạn, là .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/me-luon-dung-tinh-mang-de-de-doa-toi-toi-quyet-dinh-cuu-ba-cuu-ca-toi/13.html.]
yêu bạn, nhưng là một con độc lập.
Ăn xong, bếp rửa bát.
trong phòng khách, bức ảnh gia đình treo tường. Là bức ảnh chụp khi sáu tuổi.
Trong ảnh, ôm , vui. thiếu một chiếc răng cửa, cũng vui.
Bố bên cạnh, biểu cảm vẫn như , nhàn nhạt, cho lắm.
Bên cạnh, tủ lạnh dán một tấm ảnh mới.
Là ảnh chụp ở Bắc Kinh. Đứng cổng Học viện Báo chí, đeo ba lô hai quai, tóc ngắn, giơ tay chữ V với ống kính.
Không là bố dán lên.
Các góc của nam châm tủ lạnh đều mòn xơ, bức ảnh cũng chạm đến cũ .
Mẹ từ bếp , thấy đang xem ảnh.
Bà do dự một chút, bước tới, bên cạnh .
Cách nửa bước.
Không tiến gần hơn.
Nửa bước là chừng mực bà học .
Cũng là ranh giới mới giữa chúng .
"Niệm Niệm."
"Vâng."
"Mẹ sẽ kéo con nữa."
"Vâng."
"Con bay xa đến thì cứ bay xa đến đó. Mẹ ở đây đợi con về ăn cơm là ."
Ngoài cửa sổ, tuyết ngừng rơi.
Ánh đèn đường chiếu lên nền tuyết, sáng lấp lánh.
gì, chỉ đưa tay khẽ chạm mu bàn tay bà.
Rất nhẹ, chạm rời.
ngón tay bà co , buông .
Không nắm lấy.
Cứ để cái chạm tự nhiên đến, tự nhiên rời .
Đó là đầu tiên trong hai mươi hai năm, chủ động chạm bà.
Cũng là đầu tiên bà nắm c.h.ặ.t chịu buông tay.
Sáng sớm hôm là chuyến tàu.
Trở về Bắc Kinh, trở về những ngày tháng của chính .
Trên sân ga, bố vẫn là câu đó: "Đến nơi thì gọi điện."
Mẹ đến tiễn. Tối qua rõ .
"Con cứ đường của con. Mẹ tiễn nữa, sợ đến lúc đó khống chế bản ."
Đó là khoảnh khắc bà thành thật nhất với chính .
Tàu khởi hành.
Thành phố một nữa lùi về phía .
Điện thoại rung lên.
Mẹ gửi tới một đoạn thoại. Ba giây.
do dự một chút, bấm mở.
Là một câu ngắn. Giọng bình tĩnh.
"Đi đường chú ý an ."
Bốn chữ.
Giống như bốn chữ của bốn năm .
Thượng lộ bình an. Đi đường chú ý an .
Không nghẹn ngào, níu kéo, câu "khi nào con về".
Chỉ là một câu bình thường, giản dị, mà một nên .
bỏ điện thoại túi.
Ngoài cửa sổ, mặt trời đang mọc lên.
HẾT.