“Mấy năm đại học, mỗi tháng lén cho con bé thêm 500 tệ tiền sinh hoạt, dám để lão Trần .”
“Chín năm từ cấp hai đến cấp ba của hai chị em, ngày nào cũng canh trong bếp đồ ăn khuya cho chúng, đến trường đón chúng về nhà.”
“Mười lăm năm, từ bỏ công việc của , tâm ý chăm sóc ba cha con họ.”
Giọng bà bắt đầu run lên.
“ cái tên ông gọi trong lòng là ; bức ảnh ông kẹp trong ví cũng là ; mỗi năm đến ngày kỷ niệm kết hôn, ông đều thắp hương cho vợ , nhưng từng mua cho một món quà.”
“Thưa thẩm phán, cần tiền của ông , chỉ ông thừa nhận rằng là vợ ông .”
Nước mắt chảy xuống gương mặt bà, nhưng bà lau.
“Ông nợ một câu , nhưng ông còn nữa. Vì căn nhà, căn nhà là thứ ông để cho gia đình , phần thuộc về .”
Bà xong, xuống, bờ vai vẫn căng thẳng và thẳng tắp.
Nước mắt vẫn ngừng rơi.
Phòng xử án yên lặng lâu.
Thẩm phán tuyên bố tạm nghỉ, chờ ngày tuyên án.
Ngày tòa tuyên án là một ngày trời quang.
Bản án dày, nhưng phần cốt lõi chỉ vài dòng:
Một, về bất động sản:
Căn nhà là tài sản chung của vợ chồng, Chu Huệ hưởng 50% quyền sở hữu; 50% còn là di sản, tòa án xét tình lý phân chia cho Chu Huệ 15% quyền sở hữu, các con cùng hưởng 35% quyền sở hữu.
Tổng hợp , cuối cùng Chu Huệ hưởng 65% quyền sở hữu căn nhà.
Hai, về khoản tiền tiết kiệm 600.000 tệ:
Tiền tiết kiệm là tài sản chung của vợ chồng, Chu Huệ chia 300.000 tệ; 300.000 tệ còn là di sản, tòa án xét tình lý phân chia cho Chu Huệ 100.000 tệ, các con cùng chia 200.000 tệ.
Tổng hợp , Chu Huệ nhận tổng cộng 400.000 tệ tiền tiết kiệm.
Chu Huệ thắng.
Bà lấy một nửa vốn dĩ thuộc về , cũng lấy phần thừa kế.
bậc thềm tòa án, Chu Huệ từ phía bước , khựng một chút.
Không ai trong chúng gì.
Căn nhà treo bán.
Người mua là do Chu Huệ giới thiệu, giá giao dịch cao hơn giá thị trường 300.000 tệ.
11
Chu Huệ chuyển cho 40.000 tệ, bà tiền còn sẽ trả dần cho chúng .
Chúng sắp rời khỏi căn nhà sống suốt hơn mười năm.
Em trai đóng gói sách của bố thành ba thùng lớn.
Em : “Sách của bố mà vứt , sẽ còn ai nhớ đến bố nữa.”
Lúc khóa cửa, thấy Chu Huệ ở cửa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/me-ke-duoi-toi-ra-khoi-nha-de-cuu-toi-khoi-ke-lua-dao/4.html.]
bước tới: “Nhà bán , tiền cũng lấy , dì thắng .”
Chu Huệ trả lời.
“Dì Huệ, mười lăm năm đó, con sẽ quên. chuyện căn nhà, con sẽ quên.”
Nói xong, rời .
Tháng ba,
hơn chín giờ tối.
Giang Thành đến, đôi mày đôi mắt vẫn dịu dàng như , nhưng so với thường ngày thêm vài phần sốt ruột khó nhận :
“Niệm Niệm, bố em lâu như , tiền di sản dì Huệ vẫn đưa cho em? Bà dù cũng là ngoài, vài chuyện em thể quá mềm yếu.
Nếu em ngại mở miệng, thể cùng em chuyện; tiền đó là sự bảo đảm bố em để cho hai chị em, nếu bà đưa, hai đứa tiếp tục học ?”
, trong lòng rối:
“Dì Huệ cũng nỗi khó xử của dì mà. Dì chăm sóc chúng em nhiều năm như , hơn nữa bây giờ em cũng cần dùng tiền gấp.”
“Thật … vốn dĩ với em, sợ em lo.”
Giang Thành tiếp: “Dự án gần đây của , dòng tiền căng, bên thúc gấp.”
“Anh hiện giờ em cũng dư dả, em xem thể chuyển cho 20.000 tệ ? Coi như giúp xoay vòng một chút, đợi dự án thu tiền về, lập tức trả em, cả vốn lẫn lãi.”
Tim chợt hẫng một nhịp, vẻ mặt cẩn thận dè dặt của , trong lòng vô thức dấy lên một tia bất an khó gọi tên:
“Dì Huệ chỉ mới chuyển cho em 40.000 tệ, đóng xong học phí cho Tiểu Dữ cũng chẳng còn bao nhiêu, em sắp thi đại học , chỗ nào cũng cần tiền.”
Ánh mắt Giang Thành mềm xuống:
“Anh em khó khăn. Chẳng em vẫn còn 20.000 tệ tiền mừng tuổi ? Chỉ xoay vòng nửa tháng thôi, tiền về sẽ trả ngay, tuyệt đối lỡ kỳ thi đại học của Tiểu Dữ.”
do dự.
Chuông cửa vang lên.
Em trai từ trong phòng mở cửa.
Ngoài cửa là Chu Huệ, mặc bộ đồ công sở mà từng thấy, trong tay cầm một phong bì giấy kraft.
Bà bước , ánh mắt sắc bén thẳng Giang Thành: “Giang Thành, Trần Niệm tiền, tiền ở chỗ .”
Bà nặng nề đập phong bì trong tay xuống mặt Giang Thành:
“Công ty của , vốn đăng ký cam kết góp là 1.000.000 tệ, vốn thực góp bằng ;
Báo cáo tín dụng, khoản vay 500.000 tệ, mục đích ghi là ‘sửa nhà’, nhưng tên hề bất động sản.” Chu Huệ lạnh giọng .
cầm mấy tờ tài liệu lên, đó là ảnh chụp màn hình đoạn trò chuyện giữa A Khôn và Giang Thành:
“Anh Giang, lấy tiền của Trần Niệm ?”
“Chưa, đang bực đây.”
“Cô ký giấy tặng cho tài sản ?”
“Đợi tiền về tay . Bây giờ mà với cô , cô thể hủy hợp đồng tặng cho. Nếu cô hủy, chẳng lấy gì cả.”
“Tiền còn trong tay kế cô , nghĩ cách để kế cô chuyển tiền. Chỉ cần cầm tiền, cô kiện cũng vô dụng.”