Mẹ Chồng Tôi Không Hiểu Tiếng Người

Chương 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

07

Ánh mắt của Trương Huy tức tốc bốc hỏa, phẫn nộ thấy rõ.

Mẹ chồng cuống quýt giải thích: "Mẹ, tưởng nó tiếc của cho ăn nên bừa."

"Mẹ từng bạch quả độc bao giờ! Nào ngờ là thật sự ăn nhiều chứ? Mẹ... cũng rành, chuyện thể trách !"

Bác sĩ gõ ngón tay xuống bàn, mang theo chút gắt gỏng: 

"Đây là kiến thức cơ bản đó!"

Bác sĩ hừ một tiếng bước khỏi phòng bệnh.

Ban nãy mặt ngoài, Trương Huy tiện phát tiết, giờ bác sĩ , tức đến run , sang xỉa xói chồng xối xả.

"Có hại c.h.ế.t con thì mới cam tâm đúng ! Con con ruột của thế?"

"Mẹ con mất cơ hội thăng chức, hỏng danh tiếng, giờ còn hại con nhập viện, rốt cuộc cái gì hả!"

Mẹ chồng cũng tủi , nước mắt lã chã tuôn rơi:

"Mẹ mang nặng đẻ đau mười tháng sinh con, đẻ ? Mẹ, cũng độc, nếu thực sự thì tuyệt đối cho con ăn nhiều như ! Con ơi, thực sự cố ý mà!"

"Tất cả là tại vợ con! Cứ nằng nặc đòi mua về ăn, ai mà nó rắp tâm hại con !"

"Nếu nó mua, thì mà lấy cho con ăn, con viện !"

dứt lời, lập tức vẻ ấm ức: 

"Mẹ, đồ là do con mua thật, nhưng chẳng bảo bạch quả nhiều dinh dưỡng nên bảo con mua đó ?"

"Hơn nữa con rõ với là nó độc , thể chứ?"

lấy điện thoại , mở đoạn video hồi chiều.

"Trùng hợp lúc đưa cho , con lỡ tay bấm trúng nút phim. Anh tự xem, em dặn !"

Lúc đó để điện thoại trong túi, màn hình tối đen, nhưng âm thanh thì vô cùng rõ ràng.

"Mẹ, bạch quả con mới mua đây. Cái ăn nhiều nhé, lớn mỗi ngày ăn quá mười hạt, nhớ kỹ đừng quên, là ngộ độc đó!"

Chỉ thấy tiếng chồng lầm bầm tiếp lời:

"Độc với chả độc, chẳng qua là tiếc cho bà già ăn chứ gì!"

Chứng cứ vững như núi, chồng ngụy biện cỡ nào cũng bằng thừa.

Video phát xong, Trương Huy tức đến nghẹn lời, gầm lên với

"Cút! Mẹ cút cho con!"

Tuy hiện giờ là đêm khuya, nhưng trận cãi vã lôi kéo ít bệnh nhân và nhà ngủ tò mò hóng chuyện.

Đầu đuôi câu chuyện quá sáng tỏ, chồng đám đông vây kín chỉ trỏ.

"Cái bà già thật chẳng điều, con dâu độc mà vẫn tin, giờ thì hại con trai vô viện luôn! Hả ?"

"Nghi ngờ bà ngoài hành tinh quá, chứ điếc đặc tiếng thế . Lại còn đẩy tội cho con dâu, đúng là mặt dày mà!"

"Ơ, bà cụ trông quen quen. Chẳng là cái bà dạo rêu rao ngôi theo đuổi ?"

Những xung quanh nhắc chuyện đó, thi bụm miệng trộm.

Mặt chồng đỏ bừng lên, cộng thêm sự chì chiết của con trai khiến sắc mặt bà vô cùng khó coi. Đột nhiên, bà ré lên, hét thẳng mặt và Trương Huy:

" chị đều chê bai bà già hiểu chuyện, thì c.h.ế.t! Không ngứa mắt chị nữa!"

gào , chạy vọt khỏi phòng bệnh, chẳng chạy biến .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/me-chong-toi-khong-hieu-tieng-nguoi/chuong-4.html.]

08

Trương Huy nhắm mắt , chẳng hề ý định chạy theo, bề ngoài cũng thấy rõ chẳng mảy may tin lời .

Giọng mệt mỏi rã rời: "Một , hai ăn vạ, ba thắt cổ, chẳng lẽ bài nào mới ?"

nhướng mày, cũng chẳng buồn thêm, còn chả màng, càng thèm quản.

Những xung quanh thấy hết kịch , cũng lác đác tản .

Chỉ viện hai ngày, bác sĩ giục chúng xuất viện.

"Cũng may đợt ăn tính là nhiều, cũng to khỏe nên mới gì nghiêm trọng. Từ giờ về nhớ kỹ, bạch quả ăn ít thôi!"

Bác sĩ răn dạy, Trương Huy liên tục gật đầu cảm ơn.

Vừa bước đến cổng khu chung cư, chúng thấy ngay sảnh chung cư nhà lúc nhúc bu đen bu đỏ, ai nấy đều đang ngửa cổ lên ngóng thứ gì đó.

Ông hàng xóm sát vách thấy vợ chồng , lật đật chen , hớt hơ hớt hải

"Hai cô định bức t.ử đấy !"

Đầu mọc đầy dấu chấm hỏi... Ai bức t.ử bà chứ?

Trương Huy cũng ngơ ngác hiểu: "Thế là ý gì?"

Ông hàng xóm bực dọc

"Nói gì thì cũng nuôi mấy chục năm trời, cho dù bà chỗ nào , cũng nên rộng lượng một chút. Sao cứ buông lời cay nghiệt xúi c.h.ế.t để kích động bà ?"

"Giờ thì bà đòi nhảy lầu kìa, toại nguyện ? mếch lòng , khu chung cư chẳng hề rẻ, nếu nhảy lầu tụt giá nhà, mấy chủ hộ chúng sẽ tìm tính sổ đấy! Còn mau chạy lên mà khuyên xuống!"

ngước mắt , bà cụ đang ch.ót vót sân thượng , chồng thì còn ai đây nữa!

Trương Huy lập tức tái mét, tuy giận , nhưng dù đó cũng là ruột, thể trơ mắt tự t.ử !

Anh co cẳng chạy thục mạng lên lầu, cũng bám gót theo, xem thử bà bày trò quỷ gì nữa!

Vừa lên tới sân thượng thấy đang dang tay khuyên can, chồng tỏ vẻ thong dong dựa lưng lan can. Vừa thấy mặt Trương Huy xuất hiện, mắt bà sáng trưng, lập tức gào nức nở.

"Nghiệp chướng mà! Gia môn bất hạnh! Nhà họ Trương rước cô con dâu gì thế . Từ lúc lấy nó, con trai ép c.h.ế.t."

"Một già như , thì vướng bận gì đến cô cơ chứ! Đến mức chừa cho một đường sống !"

còn bộ nặn mấy giọt nước mắt cá sấu. 

giận điên , sớm nhảy muộn nhảy, canh đúng ngày Trương Huy xuất viện mới nhảy. Tưởng mù mà thấy bà đang tính toán chắc?

Trước khi Trương Huy tới thấy bà m.á.u me thế , con trai thò mặt là kích động hẳn lên, diễn cho ai coi hả?

Trương Huy cũng quýnh quáng thực sự, vội vàng lên tiếng dỗ ngọt: 

"Mẹ, con sai . Chỉ vì lúc nóng nảy con lỡ lời, con xin . Mẹ xuống , con còn bố, con thể mất nữa !"

"Con xin thề, từ rày về sẽ cãi tay đôi với nữa, con lời ráo!"

Mẹ chồng diễn trò thêm một lúc, thấy đạt mục đích thì kiếm cớ leo xuống. Lúc ngang qua , bà còn hằn học liếc một cú.

Những xung quanh cũng bằng ánh mắt hình viên đạn, tựa hồ thật sự là kẻ ép bà lên sân thượng.

"Nghe cô con dâu nhà những cuỗm hai mươi vạn của chồng, mà sáu vạn tiền quan tài trong thẻ cũng lén lút chuyển sạch trơn. Đích thị là quỷ hút m.á.u mà!"

"Dồn chồng đến nước nhảy lầu thì gì cho cam! Chẳng hiểu thằng con trai bà mù quáng thế nào mà rước về!"

" bảo vụ hai mươi vạn vốn là ảo, còn sáu vạn đó cũng là do con trai chuyển, dính dáng gì đến cô con dâu? Chửi thì c.h.ử.i, nhưng chớ vu oan giá họa cho !"

Cũng đỡ cho , nhưng suy cho cùng vẫn lấn át bởi đám buông lời cay nghiệt. 

thì lớn tuổi cũng leo lầu tự t.ử, nếu thực sự vô can, sự việc đến nước ?

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận