MẸ CHỒNG ĐỊNH TRỊ CON DÂU, AI DÈ BỊ CON DÂU LEO LÊN ĐẦU

7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Nếu như , thì thật sự khách khí nữa .”

 

“Vâng.”

 

Từ hôm đó trở , chị Vương cũng tiếp tục nhẫn nhịn nữa.

 

Mẹ chồng mở miệng, chị liền đáp trả.

 

“À, cũng đúng thôi, với chị cũng chẳng chênh mấy tuổi, vẫn còn thể ngoài kiếm tiền, còn chị thì chỉ thể một chỗ sống dựa khác, trong lòng cân bằng cũng là chuyện dễ hiểu.”

 

Mẹ chồng tức giận : “Cô mơ quá đấy. dù chẳng gì, chúng nó cũng đưa tiền cho . Bây giờ chẳng qua là còn cần dùng đến cô, đợi đứa trẻ chạy , sẽ bảo chúng nó cho cô nghỉ việc.”

 

Chị Vương : “Chị tưởng trẻ con còn nhỏ thì nhớ gì ? trong lòng trẻ con rõ ràng lắm đấy. Sau nếu đứa bé chỉ nhận , chịu gần gũi bà nội ruột như chị, thì đây? Tiểu Hòa và Tiểu Ngụy cũng thể để con mãi , chừng còn để chăm đến khi đứa bé học chứ.”

 

“Mơ ! Không thể nào!”

 

“Ôi chao, chuyện cũng khó lắm nha!”

 

“Cô!”

 

Nhìn đến đây, bật .

 

Có thể khiến chồng chịu lép vế, chị Vương đúng là lợi hại thật.

 

8

 

Sau đó công việc bắt đầu bận rộn hơn, cũng còn để ý xem camera nữa.

 

phát hiện sắc mặt của chồng càng ngày càng khó coi.

 

mấy rằng cho bảo mẫu nghỉ việc.

 

nào cũng Ngụy Thành bác bỏ thẳng thừng.

 

“Con thấy chị Vương , từ khi chị đến, Tiểu Bảo lớn lên ít. Chị Vương là bảo mẫu tiếng, như còn bắt thì đổi sang khác càng . Không đổi!”

 

Mẹ chồng tức đến mức buột miệng : “Nếu đổi cô , sẽ .”

 

Nói xong, bà lập tức đưa tay che miệng, rụt rè và Ngụy Thành.

 

“Mẹ bừa thôi.”

 

dang tay, gì, phòng ngủ.

 

Cứ như , chớp mắt đến cuối tháng.

 

nghỉ bù hai ngày, ở nhà ngủ bù.

 

Mẹ chồng đẩy cửa , lén lút hỏi .

 

“Hòa Nguyệt, con quên chuyện gì ?”

 

nghi hoặc hỏi: “Chuyện gì ạ?”

 

“Có con quên chuyển tiền cho ? Trước đây mỗi tháng con đều đưa bốn nghìn tệ mà, tháng đến lúc , con vẫn chuyển? Có bận công việc quá nên quên mất ?”

 

“Ồ, hóa là chuyện . Con quên.”

 

“Vậy thì chuyển . Mẹ đăng ký tiết mục khiêu vũ giao lưu trong công viên, còn lên đài truyền hình biểu diễn, đóng tiền, còn mua trang phục nữa.”

 

hỏi bà: “Mẹ, đây con chuyển cho ít tiền , tiêu hết ?”

 

Bà sững một chút: “Số tiền đó gửi tiết kiệm kỳ hạn hết , nếu rút thì mất tiền lãi. Ôi dào, tiền đặt cọc cũng đóng , bây giờ chỉ chờ khoản tiền thôi, bên đó đang giục . Mẹ thấy con mãi vẫn nhớ , nên mới nhắc con một tiếng.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/me-chong-dinh-tri-con-dau-ai-de-bi-con-dau-leo-len-dau/7.html.]

Bà lấy điện thoại , mở WeChat, chuẩn nhận tiền.

 

thấy chậm chạp động tác gì.

 

“Còn ngây đó gì?”

 

mỉm .

 

“Mẹ, khoản tiền sẽ còn nữa. Nếu đăng ký, thì với Ngụy Thành , để trả giúp .”

 

“Không , con chờ .” Bà kéo lấy cánh tay , “Con ý gì?”

 

Sức bà dùng hề nhẹ, kéo đến mức đau.

 

“Trước đây giúp con trông con, vất vả, nên tháng nào con cũng đưa tiền cho . bây giờ bảo mẫu ở đây, gần như chẳng cần gì cả. Nếu cần gì thì cứ với Ngụy Thành, để mua cho . Có điều cũng tiết kiệm một chút, công ty dạo khởi sắc lắm, tiền lương cũng sắp phát nổi .”

 

“Vậy đây cô thật sự coi như bảo mẫu đúng ?”

 

“Không, con ý đó.”

 

“Thế bây giờ thì ? các trông chừng bảo mẫu, một chút cũng dám lơ là, như thì vất vả ? Còn nữa, với các bao nhiêu , ở đây thì cần thuê bảo mẫu. Các thà đem tiền cho ngoài, cũng đưa cho , đúng ?”

 

Bà tức giận thật .

 

Giọng cũng vô thức cao hơn hẳn.

 

Ngụy Thành thấy động tĩnh, liền đẩy cửa bước .

 

“Mẹ, kéo Hòa Nguyệt gì thế? Mau buông tay !”

 

Mẹ chồng nhân cơ hội véo mạnh một cái, mới chịu buông tay.

 

xoa nhẹ chỗ bà véo đau.

 

“Mẹ, Hòa Nguyệt khó khăn lắm mới nghỉ phép, cô cần ngủ bù, đừng phiền cô nữa. Hôm nay bảo mẫu nghỉ, đến giờ em bé uống sữa , pha sữa bột .”

 

! Vợ con đưa tiền cho nữa, còn trông con giúp cô gì! Mẹ vợ con cho cô nhiều tiền như , cô đều giấu riêng hết. Không bảo mẫu ? Đi tìm bảo mẫu , tìm gì?”

 

Mẹ chồng tức giận đùng đùng chạy về phòng ngủ của bà, đó đóng sầm cửa một tiếng thật mạnh.

 

Tiểu Bảo dọa giật , lập tức òa lên.

 

Ngụy Thành vội vàng bế con lên dỗ dành.

 

“Bảo bối đừng sợ, ngoan nào, con đừng .”

 

lúc , chồng từ trong phòng bước , kéo theo vali hành lý của bà.

 

“Không đưa tiền cho , còn trông con cho các gì nữa. về nhà, A Thành, mua vé cho , ngay bây giờ.”

 

đón lấy đứa bé từ tay Ngụy Thành, hất cằm hiệu cho .

 

Anh thở dài, ngoài .

 

“Mẹ, là tự đấy nhé, con tuyệt đối sẽ trả vé cho nữa.”

 

Anh lấy điện thoại bắt đầu tra vé.

 

, con mua ngay , đừng lấy lý do vé để qua loa với .”

 

Bà tưởng rằng cũng sẽ giống , vé, còn chỗ để bà xoay chuyển tình thế ?

 

rằng hiện giờ đang là mùa du lịch thấp điểm, vé còn nhiều.

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận