Mẹ Chồng, Bà Cũng Có Ngày Hôm Nay

Chương 1

Mẹ chồng mắc u.ng th.ư, cần tiền gấp để điều trị.

 

Nhưng điều gia đình bà ta nghĩ tới không phải là bán căn nhà dưỡng già của hai ông bà, cũng không phải là bán căn nhà của chồng tôi trước khi kết hôn, mà lại là bắt tôi bán căn nhà có trước hôn nhân để cứu mẹ chồng.

 

Tôi: "?"

 

Tính toán hay thật.

 

Tiền cứu mạng, ai thích bỏ thì bỏ, tôi thì nhất quyết không.

 

1

 

Mẹ chồng bị ung thư phổi phải nhập viện.

 

Đúng lúc chồng tôi, Chương Phong, vì công tác mà muốn tôi đến bệnh viện chăm sóc bà ta một thời gian.

 

Anh nói: "Vợ à, chỉ một tuần thôi, anh chỉ đi công tác một tuần rồi về."

 

Tôi lẳng lặng lấy điện thoại ra, tìm đoạn ghi âm những lời ác ý mà mẹ chồng từng nói với tôi:

 

[Tôi không muốn trông con giúp cô thì sao nào? Luật pháp đâu có quy định mẹ chồng nhất định phải trông cháu giúp con dâu.]

 

[Cô cũng đừng lôi chuyện sau này tôi cần cô chăm sóc ra mà nói. Tôi có con trai, có chồng, sau này dù tôi có bệnh liệt giường cũng chẳng cần dựa vào cô, không cần cô đến nhìn một cái.]

 

[……]

 

Chương Phong: "......"

 

Anh im lặng một lúc, rồi lảng tránh chủ đề, đổi giọng nói: "Vợ à, bây giờ không phải mẹ anh cần em nhượng bộ, mà là anh cần em nhượng bộ, coi như anh cầu xin em, được không?"

 

Tôi dứt khoát: "Không được."

 

Dù tôi không đồng ý đi bệnh viện chăm sóc mẹ chồng, ngày hôm sau, Chương Phong vẫn lên đường đi công tác.

 

Đến nơi công tác, Chương Phong gọi điện thoại cho tôi, dặn dò:

 

"Vợ à, chỗ mẹ anh, mỗi ngày em mang cơm qua một lần là được, không tốn nhiều thời gian của em đâu. Nếu em thật sự không rảnh, thì gọi đồ ăn ngoài cho cha mẹ anh cũng được."

 

Thật sự chỉ là mang cơm qua đơn giản vậy sao?

 

Tôi lạnh nhạt đáp: "Ồ, không rảnh, đồ ăn ngoài anh tự đặt đi."

 

Chương Phong có chút tức giận: "Tần Tuyết, anh thực sự có việc phải công tác nên mới nhờ em. Chứ không phải anh cố ý đùn đẩy trách nhiệm lên đầu em."

 

Tôi vẫn lạnh nhạt: "Tôi cũng đã nói rồi, tôi không rảnh. Không có chuyện gì thì tôi cúp máy đây, bận."

 

Chương Phong: "......"

 

Tôi cứ nghĩ mình đã từ chối rất rõ ràng rồi.

 

Nhưng tôi không ngờ, đến trưa, tôi lại nhận được điện thoại từ mẹ chồng, bà Lưu Cầm.

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận