Nếu bạch nguyệt quang của nam chính trong tiểu thuyết đều hình thành kiểu ,
thì đúng là đáng đời thật.
Hạ Giang cúi xuống móc điện thoại giúp , thẳng máy:
“Cảm ơn nhớ tới, vợ hứng bạch nguyệt quang của .
Hay để bạch nguyệt quang của nhé?
Số điện thoại của là 139……”
Anh còn xong.
Đầu bên chủ động cúp máy.
đến sặc :
“Anh còn đòi bạch nguyệt quang của , nghĩ ?”
Ngẩng đầu lên, bắt gặp đôi mắt đen sâu thẳm của .
“Sao em còn giữ điện thoại của ?”
“Không giữ , đây là mới của .”
Sắc mặt lúc mới dịu , siết c.h.ặ.t lòng, đầu cọ hõm vai .
“Là của .”
“Cái gì của của em?”
“Em là của .”
Anh kéo tay , đặt lên cơ bụng rắn chắc từng khối của ,
“Anh cũng là của em.”
Ngoại truyện
Năm Hạ Giang học lớp 10.
Lần đầu tiên gặp Trần Lâm Tịch, là vì chị gái.
Chị , đây là bạn nhất của .
Ánh mắt lúc vẫn còn dán màn hình điện t.ử.
Giây tiếp theo—
Cô gái bóp má , cong cong mắt:
“Em trai , dễ thương quá, mắt to ghê, đáng yêu thật đó”
Em trai? Tiểu ??
Lớn chừng ,
đây là đầu tiên con gái dám bóp má , còn gọi là em trai.
Cậu miễn cưỡng gọi một tiếng “chị”.
hiểu —
rõ ràng còn đang chơi game sofa,
mà bây giờ sự chú ý tài nào tập trung nổi.
Sau đó Trần Lâm Tịch còn tới vài nữa.
Cô bên bàn chuyện với chị .
Còn thì nhịn lén cô.
Thậm chí còn mong—
cô thể… bóp má thêm nữa.
Cậu đúng là điên .
“Nhóc con, mặt chị gì ?”
“Không ạ.”
“Vậy em cứ chị mãi thế?”
Cậu viện cớ bài tập, chạy về phòng.
Thật là vì mặt nóng đến mức sắp bốc khói.
Cậu hình như—
thích chị .
Có một , tới khu lớp 12 tìm Hạ Nhan mượn sách.
Mượn xong, cố tình qua ở hành lang, nhưng thấy Trần Lâm Tịch .
Trong lòng thất vọng nên lời.
Đi ngang sân bóng rổ—
thấy bóng dáng quen thuộc ,
cô đang cổ vũ cho một nam sinh khác.
Còn lau mồ hôi cho nữa.
Tên đó thì……
Tối hôm .
Hình ảnh đó liên tục hiện lên trong đầu,
khiến trằn trọc ngủ nổi, tim như kim châm.
Tên cao ráo, cao tầm một mét tám,
còn thì chỉ hơn mét sáu.
Vốn dĩ chỉ thích chơi game.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/loi-chia-tay-hoan-hao/chap-8.html.]
từ hôm đó trở ,
bắt đầu thích đ.á.n.h bóng rổ, tan học là chạy sân tập.
Hết năm lớp 10.
Chiều cao vọt lên hơn mét bảy, còn chọn đội bóng rổ của trường.
đồng thời—
một tin dữ truyền đến.
Tên tỏ tình với Trần Lâm Tịch trong tiệc nghiệp.
Họ ở bên .
Cậu sa sút một thời gian.
Rồi chỉ bằng một câu, ép vực dậy—
Tên đó đối xử với chị lạnh nhạt như , sớm muộn gì cũng chia tay! Nhất định sẽ chia tay!
Ôm niềm tin .
Cậu thi đỗ Đại học A—nơi Trần Lâm Tịch theo học.
Từ Hạ Nhan, —
cô và tên yêu gần ba năm.
gần hai năm gặp cô.
Dù thuộc về ,
chỉ cần thấy cô, cũng đủ .
Có một hiếm hoi, gặp cô trong nhà ăn.
Đang định chào hỏi thì phát hiện—
tên chướng mắt cũng ở đó.
Bây giờ cao hơn tên đó .
thì chứ?
Chị vẫn của .
Cậu mơ cũng nghĩ tới—
cơ hội đến nhanh như .
Chị chia tay !!!
Tin là chị tiết lộ.
Một đêm khuya nọ.
Hạ Nhan nhắn tin cho :
【Bạn của chị thất tình , em mau dẫn mấy trai bên khoa em tới an ủi .】
【Ai thất tình?】
【Còn ai nữa, bạn nhất của chị.】
Bạn nhất chỉ một—
Trần Lâm Tịch.
Khoảnh khắc , hò reo ngay trong ký túc xá.
Mấy cùng phòng ló đầu :
“Gì thế giang, vui ? Ván game thắng ?”
Cậu dẫn vài tới quán bar.
Vừa bước —
thấy khiến ngày nhớ đêm mong.
Cô dựa lười biếng quầy bar,
mái tóc đen dày kẹp bằng kẹp càng cua.
Cậu đè nén sóng gió trong lòng, bước tới bên cạnh cô:
“Chị ơi, em thể đây ?”
Cô liếc :
“Chờ chút, trông em quen quen.”
“Thật ?” Cậu xuống bên cạnh cô.
“Chị còn nhớ em là ai ?”
“Đương nhiên nhớ chứ.”
Cô mắt , :
“Em chắc là… bạn trai thất lạc nhiều năm của chị nhỉ?”
Khoảnh khắc đó—
đầu óc trắng xóa.
Hàng vạn đóa pháo hoa đồng loạt nổ tung.
.
Anh chính là bạn trai thất lạc nhiều năm của em.
Và chỉ mới thể là đó.
Cậu trong lòng.
Không ai —
cuộc trùng phùng với cô trong đêm hè ,
MMH
là kế hoạch diễn tập suốt nhiều năm.