Cuối tuần một buổi kiểm tra thể lực.
Vừa chạy xong 800 mét, đường chạy thở hồng hộc, cổ họng khô rát.
Vừa ngẩng đầu lên, thấy Hạ Giang chạy chậm về phía ,
áo thun trắng, quần jeans, trông sạch sẽ, mát mắt.
MMH
“Chị khóa , uống nước ?”
Cậu vặn nắp chai nước khoáng trong tay, đưa cho .
chẳng kịp nghĩ nhiều, uống liền một ngụm lớn, mới hỏi:
“Sao em ở đây?”
“Em đoán.”
“Đoán ? Chắc chị em cho em chứ gì?”
Hôm nay vốn dĩ định bảo Hạ Nhan cùng,
nhưng chị rảnh.
Cậu cao lớn, che chắn giúp cái nắng gay gắt mặt, :
“Chị em bảo chị việc, em tới chắc cũng như mà?”
“Cũng đúng. Vậy em giúp chị lấy cái túi khán đài nhé.”
chỉ tay về phía khán đài.
Đứng chờ —
thấy hai vị khách mời mà tới: Chu Gia Nhiên và Lục Thanh Thanh.
Hai má Lục Thanh Thanh hồng hào,
Chu Gia Nhiên ân cần lau mồ hôi cho cô .
Trước là lau mồ hôi cho ,
từng thấy dịu dàng chu đáo với đến .
Thấy , ánh mắt trầm xuống vài phần, nhanh ch.óng lạnh nhạt dời .
Ngược , Lục Thanh Thanh hề kiêng dè chào ,
khóe miệng cố tình nhếch cao:
“Ê, trùng hợp ghê, một tới ?”
“Ừ, trùng hợp thật, cựu bạn trai và bạn gái mới nối liền khe hở của .”
Lục Thanh Thanh cứng mất hai giây.
Cô tưởng sẽ giống gà bại trận, xám xịt bỏ .
những ,
mà còn rạng rỡ hơn cô .
Lục Thanh Thanh :
“Gì mà nối liền khe hở, rõ ràng là khi hai chia tay trong hòa bình thì bọn mới ở bên .
Hay là… vẫn còn luyến tiếc Gia Nhiên?”
xòe tay:
“Xin nhé, thích nhặt rác thì cứ việc nhặt, cần khoe với .”
Sắc mặt Chu Gia Nhiên lạnh hẳn xuống.
“Trần Lâm Tịch, cô đang cái gì ?”
Anh hạ thấp giọng.
Đây là biểu hiện khi cực kỳ vui.
Lục Thanh Thanh vốn yếu thế nửa phần,
Chu Gia Nhiên lên tiếng bên cạnh, ưỡn thẳng lưng lên:
“Buồn thật, ai theo đuổi nên ở đây bôi nhọ khác ?”
“Cậu dùng mắt nào thấy chị khóa theo đuổi?
?”
Giọng nam trong trẻo vang lên.
Hạ Giang cầm túi của , đến bên cạnh, nở nụ rực rỡ với :
“Chị khóa , em tìm túi của chị .”
Trong mắt Lục Thanh Thanh lóe lên một tia kinh diễm.
Cô đ.á.n.h giá Hạ Giang từ xuống .
Còn Chu Gia Nhiên thì mặt mày tái xanh.
Xung quanh ít tò mò sang.
Thêm đó, là chủ tịch hội sinh viên,
thể diện với còn quan trọng hơn mạng.
Anh vòng tay qua vai Lục Thanh Thanh.
“Đi thôi, đừng cãi nữa.”
Chỉ là khi xoay rời ,
liếc một cái đầy ẩn ý.
Rời khỏi sân điền kinh.
trả lời mấy tin nhắn WeChat.
Quay đầu định chuyện với Hạ Giang—
phát hiện hình như vẫn luôn , đến khi ngẩng lên thì giả vờ như gì, vội vàng dời ánh mắt .
“Ê, đang theo đuổi ?”
ngẩng đầu , hỏi:
“Sao chẳng chuyện nhỉ?”
Hình như từ đầu đến cuối, là bừa.
Vừa theo đuổi , thật sự bất ngờ.
Khi câu đó lúc nãy, chỉ cho rằng giúp giải vây, cũng để tâm lắm.
Chỉ là bỗng dưng nổi hứng trêu một chút.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/loi-chia-tay-hoan-hao/chap-3.html.]
“Vậy bây giờ chị .”
Hạ Giang , vẻ mặt bỗng trở nên nghiêm túc lạ thường.
“Em thích chị.”
Bịch—bịch—bịch.
Là tiếng bóng rổ đập mạnh xuống mặt đất ở phía xa.
Ngay lúc ,
nó trùng khớp với nhịp tim của .
Cậu hỏi:
“Người lúc nãy… là bạn trai cũ của chị ?”
“Ừ.”
“Chị lâm tịch, chọn em .
“Dù … hổ, nhưng em trẻ hơn , dáng hơn , thích chị hơn .
Chị chọn em ?”
Không chứ…
Giới trẻ bây giờ đều thẳng thắn đến mức ?
Ánh nắng vụn vặt xuyên qua kẽ lá,
lung lay trong đôi mắt trong trẻo, sáng ngời của .
Chân thành.
Hồi hộp.
Giống như đang —
Hãy đồng ý , ngay lúc .
“Nếu chị thấy ,
thì em sẽ cố gắng thêm nữa,
cố gắng sớm ngày trở thành bạn trai của chị.”
Khóe môi vô thức cong lên:
“Em cúi đầu xuống một chút.”
Khoảnh khắc cúi —
khẽ hôn lên má .
“ tuyên bố, từ bây giờ em là bạn trai .”
Vừa cao trai,
còn ngại ngùng,
một trai trẻ như , ai mà từ chối cho ?
Ít nhất là —
từ chối nổi.
Suốt mười mấy năm đó,
luôn xoay quanh Chu Gia Nhiên.
khi yêu ,
cảm giác giống như đang thành nhiệm vụ,
vị ngọt của tình yêu,
gần như là đơn phương đối với .
May mắn —
thoát khỏi cái hệ thống công lược hại nhẹ đó.
Rời khỏi nhà ăn.
Chạy bộ xong, chân vẫn còn mỏi.
vô thức đ.ấ.m nhẹ đùi .
Hạ Giang thấy liền :
“Chị đây đợi em một lát, em mượn chút đồ.”
Rồi gọi một cuộc điện thoại.
Chẳng bao lâu , từ nhà ăn một con trai đầu đinh chạy :
“giang ca, ở đây !”
Nói ném cho một chùm chìa khóa.
Hạ Giang thuận tay bắt lấy:
“Cảm ơn nhé, em.”
Cậu tra chìa một chiếc xe điện đậu ven đường.
Sau đó đầu với :
“Lên xe .”
chỗ phía chật chội chẳng còn bao nhiêu, liền vỗ vai :
“Em dịch lên chút , phía hết chỗ .”
Vừa dứt lời—
nắm lấy cổ tay , kéo về phía .
“Chị lâm tịch, chị phía .”
“Phía ?”
trống mặt ,
áp sát lưng từ phía .
Gió tối dịu dàng lướt qua má ,
là nhiệt độ đặc trưng của mùa hè.
Ngoảnh đầu ,
khóe môi cong lên của ở gần trong gang tấc.
Thật .
Đây mới đúng là cảm giác yêu đương.