Anh từng nghĩ sâu xem,
vì cái cớ chia tay của hoang đường đầy sơ hở,
mà tin một cách gọn gàng dứt khoát đến thế.
Bởi vì—
Người trói buộc với hệ thống công lược, từ đầu đến cuối, chỉ .
Còn —
mới chính là đối tượng công lược của .
Nếu vì cái hệ thống đó,
ai thèm mấy chục năm như một, lấy nhiệt tình áp sự lạnh nhạt,
đuổi theo chạy?
Rất nhanh, mấy bạn mà Hạ Nhan gọi tới cũng lượt đến đủ.
“Chào chị ạ.”
“Chào chị ạ.”
Vài trai cao lớn bước tới bên chúng , lập tức thu hút ít ánh trong quán bar.
lúc —
“Chị ơi, em thể ở đây ?”
Giọng nam trong trẻo lướt qua bên tai, như gột rửa màng nhĩ của trong chớp mắt.
ngẩng đầu lên—là trai cuối cùng.
Áo thun đen đơn giản, chân dài vai rộng, mái tóc đen cắt layer rối rắm,
ánh đèn mà vẫn gánh trọn áp lực.
Đẹp trai thật, chuẩn gu của .
“Khoan , trông quen quen.”
“Thật …”
Cậu xuống bên cạnh ,
“Chị còn nhớ em là ai ?”
“Tất nhiên là nhớ chứ.”
mắt , mỉm :
“Là bạn trai thất lạc nhiều năm của chị, đúng ?”
Chàng trai thoáng sững sờ.
Một lát , cúi mắt khẽ.
Bạn bên cạnh cũng “phụt” một tiếng bật .
lập tức cũng nhịn , khẽ huých khuỷu tay Hạ Nhan, “chậc” một tiếng.
Khó lắm mới thả thính một đàn ông.
Sao hiệu ứng kiểu chứ.
Hạ Nhan bỗng khoác tay , ghé tai :
“Đây là em trai tớ đó, nhớ ?”
Cậu :
“Chị ơi, em là Hạ Giang.”
________________________________________
Hạ Giang.
Hạ Nhan đúng là một em trai tên Hạ Giang.
trong ấn tượng của , tới mét bảy,
đường nét thanh tú, mắt to, là một nhóc đáng yêu.
Còn bây giờ—
Không chỉ gần mét chín, mà còn trai quá mức cho phép.
Hạ Nhan nheo mắt xa:
“Lúc nãy tớ nhầm nhỉ, bảo em trai tớ là bạn trai thất lạc nhiều năm…?”
Dưới chân đào xong cả một tòa Ma Tiên Bảo.
“Ha ha, lâu gặp, em trai, chị chỉ đùa chút thôi.”
Nói , giả vờ chững chạc vỗ vỗ lên vai Hạ Giang.
Ai ngờ đúng lúc đó dậy lấy rượu.
Cái vỗ tay của —
đập thẳng lên l.ồ.ng n.g.ự.c .
Rắn chắc, đường nét cơ n.g.ự.c phập phồng nhô lên.
Cậu khựng , ánh mắt cong cong khi , sáng lấp lánh:
“Chị ơi, đây là cách chào hỏi độc đáo của chị ?”
cứng đầu đáp:
“Ha ha, đúng đúng , đặc biệt mà…”
Cậu trầm ngâm một chút:
“Cơ bụng của em cũng lắm, chị chào hỏi thêm một cái ?”
Bỏ qua mấy chuyện khác .
Chẳng lẽ n.g.ự.c của thật sự lấy một chút ?
Rượu trong ly mát lạnh,
nhưng vẫn xua nóng bò lên mặt .
Quay đầu , ánh mắt đụng thẳng ánh mắt Chu Gia Nhiên ở phía xa.
Chậc, xui xẻo thật.
Chu Gia Nhiên khẽ nhíu mày, ngay đó nở một nụ mang chút mỉa mai.
Nhìn là trong đầu đang diễn cả đống kịch.
giả như chuyện gì, dời mắt , tiếp tục chơi của .
Ngay giây , điện thoại rung lên.
Chu Gia Nhiên gửi cho một tin nhắn.
【Trần Lâm Tịch, cô học ai cái trò theo dõi khác ?】
là cạn lời mở cửa cho cạn lời, cạn lời đến tận nhà.
chẳng buồn thèm để ý , mà nhắn tin dồn dập như b.ắ.n liên thanh.
【Cô bám lấy như thú vị lắm ?
【Cánh cứng , chia tay xong tin nhắn cũng thèm trả lời nữa?】
Điện thoại rung lên mấy liền,
đang định gõ chữ mắng tự đa tình—
thì bên tai vang lên giọng quan tâm của Hạ Giang:
“Chị ?”
Ngón tay khựng .
Sau đó, ngoắc ngoắc tay với Hạ Giang:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/loi-chia-tay-hoan-hao/chap-2.html.]
“Lại đây một chút.”
Cậu lập tức ngoan ngoãn nghiêng về phía .
một tay vịn vai , ghé sát tai thì thầm:
“Sao tai em đỏ thế, cần chị thổi giúp ?”
…
Ánh mắt luống cuống mấy giây.
Đôi tai vốn dĩ hề đỏ—
màn ‘bịa đặt’ của ,
thật sự đỏ lên.
Dễ thương ghê.
Chu Gia Nhiên ở phía xa thấy cảnh .
Những tin nhắn liên tiếp cuối cùng cũng dừng .
【Còn cần giải thích thêm gì nữa , bạn trai cũ?
【Một yêu cũ đủ tư cách thì nên giống như c.h.ế.t , mong tự giác chút, xóa , cảm ơn.】
Gửi xong, xóa WeChat của .
Ở phía xa.
Sau khi cô cố tình theo dõi , thở phào nhẹ nhõm,
nhưng trong lòng dâng lên một cảm giác bực bội khó hiểu.
Rõ ràng mới chia tay bao lâu,
vì cô vẫn thể như chẳng chuyện gì xảy ?
Anh bấm ảnh đại diện của Trần Lâm Tịch.
Trang cá nhân của cô chỉ hiện một vạch ngang, ở giữa là một chấm.
Bên cạnh, Lục Thanh Thanh bỗng nắm lấy tay , giọng đầy tủi :
“Sao còn xóa cô ?”
“Bây giờ xóa.”
Anh xóa Trần Lâm Tịch.
Dù sự dứt khoát của cô khiến khó chịu trong lòng.
cô cố ý bám theo quấy rầy ,
như thì nhất .
Sau đêm đó.
kết bạn WeChat với Hạ Giang.
Ban đầu cứ tưởng chỉ là một tái ngộ bình thường nhiều năm.
từ hôm trở , thường xuyên chạm mặt Hạ Giang.
Ví dụ như bước khỏi ký túc xá,
liền gặp từ khu ký túc xá nam đối diện.
Tan học bước khỏi giảng đường,
ngoảnh đầu là thấy nổi bật hẳn giữa đám đông, mỉm vẫy tay với .
Không thì trông như một ngầu lòi.
lên, khóe môi hiện lúm đồng tiền mờ mờ,
tim đập nhanh hẳn một nhịp.
Buổi tối, lúc ăn cơm ở căn tin cùng Hạ Nhan.
Hạ Nhan cho xem confession.
Là ảnh Hạ Giang đang chơi bóng rổ, treo lên đó kèm dòng chữ:
【Bức tường vạn năng ơi, hôm nay gặp một trai siêu ở sân bóng, dám xin liên lạc, nhờ tìm hộ với ạ.】
Bên cả đống bình luận 【Cùng tìm】.
“xem , từ lúc em trai tớ nhập học là suốt ngày treo lên confession, thế mà đến giờ vẫn độc .”
đùa:
“Đã độc , là để ‘tiêu hóa nội bộ’ luôn cho ?”
Vừa dứt lời.
Hạ Nhan hiệu cho phía .
Hạ Giang đang bưng khay đồ ăn ngay lưng :
“Chị.”
“Chào.”
thật sự tê cả .
Vận xui đeo bám,
mỗi buột miệng linh tinh là gặp đúng chính chủ.
Trong lúc cúi đầu ăn cơm,
liếc thấy xuống bên cạnh .
“À đúng chị, nãy hai tiêu hóa gì ?”
Hạ Nhan khà khà:
“Là Tịch Tịch …”
giành lời ngay:
“, dạo chị thấy khó tiêu, khó tiêu , em hiểu ?”
Cậu suy nghĩ một lát:
“Đại khái… hiểu một chút.”
Hạ Nhan bên cạnh cố nhịn .
Tối đó khi tắm xong,
Hạ Nhan mang tới một hộp viên tiêu hóa dày và một thùng cherry.
ngơ:
“Cái là…?”
“Em trai tớ mua.
Tớ còn tưởng nó gọi tớ xuống ký túc xá là chuyện quan trọng,
ai ngờ là sai tớ chạy việc vặt.
thôi, nể tình nó gửi cho tớ ba trăm tiền lì xì, giúp nó một .”
gửi cho Hạ Giang một sticker ‘cảm ơn’.
Cậu trả lời bằng một Teletubbies đội ăng-ten đang nhảy múa.
Hạ Nhan ghé sát phân tích:
“Cậu còn nhận ? Em trai tớ tám phần là ý với , —mười phần luôn.”
MMH
“Quan tâm chu đáo thế , là thật sự ‘tiêu hóa’ nó ?”
“Tớ là loại đó ?”
Có lẽ…
đúng là chút thật.