Linh Châu 7: Dây đỏ đứt, quỷ vào nhà
6
Số tiền bồi thường, cha mẹ cô gái nhận hết để làm của hồi môn cho anh trai cô sắp kết hôn.
Cô gái muốn quay lại làm việc ở tiệm massage, nhưng với khuôn mặt bị hủy hoại, cô bị ông chủ đuổi đi.
Không chỉ không được thông cảm, ông chủ còn chê trách cô đã gây phiền phức cho cửa tiệm, thậm chí không trả tiền lương một tháng còn nợ.
Những đồng nghiệp từng thân thiết cũng không đứng ra bênh vực cô, ngược lại còn đồn thổi rằng cô đang yêu đương với gã đàn ông đó. Rồi vì ngoại tình, cô mới bị hắn tìm đến trả thù.
Trong tuyệt vọng, cô lén lút quay lại cửa tiệm.
Tối hôm đó, khi tiệm đóng cửa, cô tự tử trong chính căn phòng nơi mình gặp nạn.Từ đó, cô hóa thành ác quỷ, hại c.h.ế.t những đồng nghiệp từng nói xấu mình.
Tôi thở dài.
“Thôi đi, đúng là một kẻ đáng thương.”
Đã vậy thì để tôi siêu độ cho các người.
Tất nhiên, trước khi siêu độ, phải xử lý họ đã.
Tôi ném ra một đống lá bùa, trong phòng vang lên những tiếng hét chói tai. Tiếng thét rợn người, lạnh buốt đến tận xương.
Sau đó, tôi kéo một chiếc bàn đặt ngay ngắn, bày lễ vật, thắp nhang.
Nhắm mắt lại, tôi bắt đầu niệm chú siêu độ. Khi câu lệnh cuối cùng được đọc xong, nhiệt độ trong phòng tăng lên rõ rệt.
Tôi mở mắt, thấy vài cô gái trẻ đang vẫy tay chào tạm biệt tôi.
20.
Khi tôi chậm rãi bước xuống lầu, Tống Phi Phi đang ngồi giữa phòng, vừa múa tay múa chân vừa kể chuyện cho Tạ Yến Thành và hai người kia nghe.
Không biết từ lúc nào Thiết Nam đã tỉnh lại, cố gắng thu nhỏ đôi vai rộng của mình, ngồi co rúm lại với Đường Lê như hai con gà con.
“Cả chiếc xe buýt chỉ có ba người sống, còn lại toàn là quỷ!”
“Tất cả mọi người trong xe đứng dậy, Linh Châu nói, cả thị trấn này, chỉ có ba chúng tôi còn sống.”
“Thấy cả xe người nhào đến, nói thì chậm mà lúc đó nhanh, Linh Châu lập tức ném phi d.a.o trên tay ra.”
“Các cậu đoán xem chuyện gì xảy ra?”
Tạ Yến Thành kích động đến đỏ bừng mặt:
“Chuyện gì vậy?”
“Xoẹt một tiếng, phi d.a.o đ.â.m trúng tay của tài xế xe buýt. Ông ta buộc phải phanh gấp lại. Đệ tử Thanh Huyền nhanh chóng mở cửa sổ, tôi thì một cú quẫy đuôi cá nhảy thẳng ra ngoài cửa sổ.”
“Được rồi, được rồi! Lúc này rồi mà còn ngồi đây bốc phét!”
Tôi tát nhẹ vào đầu Tống Phi Phi một cái:
“Nhanh lên, chúng ta còn phải đi tìm Quỷ Tướng đấy.”
“Hu hu hu Linh Châu, cuối cùng chị cũng về rồi~”
Đường Lê bật dậy, lao thẳng vào lòng tôi, khóc thút thít như hoa lê trong mưa.
Tôi rút điện thoại ra xem giờ, mới chỉ qua nửa tiếng, 23:35.
“Được rồi, mọi người về đi, thay ngay quần áo đỏ trên người ra. Vòng tay này cứ giữ lấy trước, đợi xử lý xong vụ này thì trả lại tôi.”
Thiết Nam nhanh chóng cởi áo thun đỏ trên người ném xuống đất, để lộ cơ bắp săn chắc.
Đường Lê chỉ hận mình mặc váy, không thể cởi ngay tại chỗ.
Cánh cửa lớn mở ra, ba người họ cùng đội quay phim rời đi, vừa đi vừa ngoái lại nhìn.
Tôi thở phào nhẹ nhõm:
“Đi thôi, Phi Phi, đi tìm Quỷ Tướng.”
21.
Tống Phi Phi lái xe, hai chúng tôi vô định lang thang trong thành phố.