Linh Châu 7: Dây đỏ đứt, quỷ vào nhà
4
Thiết Nam và Đường Lê cũng xúm lại, liên tục trầm trồ khen ngợi:
“Wow, nghi thức này trông chuyên nghiệp quá, cứ như trong phim vậy~”
Ngay lúc đó, dị biến đột ngột xảy ra.
Ba nén nhang dẫn hồn trong lư hương đều gãy đôi từ giữa,
còn những tờ tiền giấy xoay tròn trên không trung đột nhiên gào thét lao về phía chúng tôi.
Tôi vung thanh kiếm gỗ đào trong tay, c.h.é.m đôi từng tờ giấy.
Sắc mặt Tống Phi Phi cũng trở nên khó coi:
“Các ngươi thực sự muốn rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt sao?!”
Giọng ngọt ngào của Đường Lê cắt ngang tôi và Tống Phi Phi:
“Ai da, chị Linh Châu, anh quay phim vẫn chưa vào đây đâu, mấy động tác này của hai người chẳng ai thấy hết~.Chỗ này vừa tối vừa ngột ngạt, lại cực kỳ lạnh lẽo, chẳng vui chút nào, chúng ta ra ngoài đi.”
12.
“Ra ngoài?”
Tống Phi Phi cười lạnh một tiếng:
“Vậy thì các người cứ thử đi xem, liệu có bước ra được khỏi cánh cửa này không.”
Thiết Nam và Tạ Yến Thành ngơ ngác nhìn chúng tôi:
“Ý cô là sao? Chẳng phải chỉ cần đẩy cửa bước ra là được à?”
Vừa nói dứt lời, một luồng gió lạnh thổi qua, ngọn nến ở góc đông nam tắt phụt, ánh sáng trong phòng tối đi vài phần.
Đường Lê hít một hơi lạnh, biểu cảm trên mặt cô như thể vừa thấy ma.
Cô run rẩy đưa tay lên, mặt trắng bệch, cánh tay không ngừng run:
“Cửa… cửa…”
Tạ Yến Thành quay đầu nhìn theo ánh mắt của Đường Lê:
“Cửa làm sao? Chết tiệt!”
Cánh cửa… đã biến mất.
Căn phòng này giờ giống như một mật thất, bốn bề đều là tường đá cẩm thạch.
Và tại bốn góc phòng, dần dần xuất hiện bốn hành lang sâu hun hút, tối đen như mực.
Khung cảnh kinh hoàng này khiến Đường Lê bị kích thích mạnh mẽ.
Cô cuối cùng không kìm được mà thét lên một tiếng chói tai:
“A a a a a~ Có ma~”
Tống Phi Phi tiến tới bịt miệng cô lại, vẻ mặt đầy bực bội:
“Được rồi, đừng kêu nữa. Các người chẳng phải biết có ma nên mới vào đây sao?”
13.
Lần này ngay cả Thiết Nam, người luôn bình tĩnh nhất, cũng mất hết sự điềm đạm.
Anh ta mấp máy môi vài lần, cuối cùng phát ra tiếng run rẩy:
“Thật… thật sự có ma?”
“Chà chà, vậy mấy lời cô nói trên livestream đều là thật sao?”
Tạ Yến Thành trong cơn kinh hãi lại pha chút phấn khích, chạy ào đến bên cạnh tôi, mắt sáng như đèn pha.
“Cô thật sự có thể bắt ma sao?”
“Suỵt, đừng nói gì!”
Tôi giơ tay bịt miệng Tạ Yến Thành. Từ góc tây bắc hình như có âm thanh truyền tới.