Linh Châu 19: Làng ma trên núi
6
Tống Phi Phi lăn đúng vào chỗ đạo diễn. Ông ta liền buông tôi ra, rút từ trong túi ra một chiếc kéo, định đ.â.m vào cổ cô ấy.
Tôi lập tức đá bay ông ta, kéo Tống Phi Phi dậy, bảo vệ phía sau lưng.
Trương Hạo và đạo diễn, vẻ mặt hung ác, mắt đầy sát khí, cầm d.a.o và kéo xông về phía chúng tôi.
Rõ ràng cả hai đều đã bị ác quỷ nhập vào. Tôi sờ tay lên túi, chỉ còn lại ba lá bùa. Không phải thời khắc nguy cấp thì không thể sử dụng.
"Kiều Mặc Vũ! Cô còn đứng đó làm gì? Mau dùng lệnh bài lôi kích của cô đi!"
Kiều Mặc Vũ có một lệnh bài làm từ gỗ sét đánh, là bảo vật truyền thừa của dòng dõi địa sư.
Tôi không khỏi hối hận. Pháp khí tôi dùng thường lớn, khó giấu trong người. Nếu có kiếm Thất Tinh hoặc kiếm gỗ đào, hai ác quỷ này sớm đã bị hạ gục trong nháy mắt rồi.
16.
"Ngũ Lôi Hào Lệnh!"
Kiều Mặc Vũ giáng lệnh bài xuống trán đạo diễn. Cùng lúc, tôi cắn ngón tay, điểm một giọt m.á.u vào ấn đường của Trương Hạo.
Trương Hạo lập tức ngất xỉu, nằm bất động trên đất. Đạo diễn thì ngã xuống, cơ thể co giật như bị điện giật.
Không có mắt âm dương thực sự giống như bị mù, chẳng nhìn ra nổi đối phương là người hay quỷ.
Để đảm bảo an toàn, tôi cắn ngón tay, vẽ lên mỗi người một lá bùa hộ thân. Có lá bùa này, sẽ tránh được việc bị ma nhập vào người.
Nhìn ngón tay đầy vết thương, tôi xót xa vô cùng. Lần này nhận lời tham gia chương trình, đúng là lỗ vốn nặng nề.
Không lâu sau, đạo diễn và Trương Hạo tỉnh lại. Tôi không quan tâm đến họ nữa, tất cả suy nghĩ đều dồn vào Tống Phi Phi.
Rõ ràng, cú đ.â.m vừa rồi của Trương Hạo là nhắm thẳng vào Tống Phi Phi.
"Phi Phi, gần đây cô có đắc tội với ai không?"
Tống Phi Phi ôm lấy vết thương, sắc mặt tái nhợt. Cô ấy cũng nhận ra mọi chuyện có thể là một cái bẫy, mà mục đích là muốn lấy mạng cô ấy.
Cô ấy cười khổ, lắc đầu:
"Gia đình tôi như vậy, muốn bắt cóc tôi thì nhiều, nhưng muốn lấy mạng tôi thì không."
Dù nhà họ Tống rất giàu có, nhưng tài sản đều do các quản lý chuyên nghiệp điều hành, Tống Phi Phi chẳng liên quan gì. Hơn nữa, bố cô ấy mới 47 tuổi, khỏe mạnh, quyền thừa kế hiện tại chẳng có ý nghĩa gì.
Chúng tôi bàn mãi vẫn không đoán được kẻ nào muốn hại cô ấy.
"Thôi kệ, tính sau đi. Việc quan trọng nhất bây giờ là rời khỏi nơi ma quái này!"
Tôi vừa nói xong, mọi người lập tức nấp hết ra sau lưng tôi. Đạo diễn và Tiết Khoan thậm chí còn suýt đánh nhau để tranh giành đứng gần tôi hơn.
17.
Bị tôi mắng một trận, cả nhóm cuối cùng cũng ngoan ngoãn hơn.
Tôi đi đầu, Tống Phi Phi theo sát phía sau. Tiếp theo là đạo diễn béo và Trương Hạo, còn Kiều Mặc Vũ đương nhiên đi cuối đoàn.
Cả nhóm cẩn thận bước ra khỏi từ đường. Lúc này trời đã tối đen như mực, con đường trong ngôi làng nhỏ này không có nổi một cây đèn đường, chỉ có ánh trăng lưỡi liềm trên cao chiếu sáng.
Những ngôi nhà đổ nát, ngôi làng yên tĩnh, ánh sáng mờ nhạt. Cảnh tượng này y như trong các trò chơi kinh dị phong cách Trung Quốc.
"Hu hu hu hu hu..."
Đột nhiên, một âm thanh u oán vang lên, như tiếng khóc nỉ non của một nữ quỷ.
Tôi lập tức tập trung tinh thần, mở to mắt nhìn chằm chằm về phía trước. Bọn chúng đến rồi!
"Mẹ kiếp, đạo diễn! Ông có thể đừng làm vậy được không?"
Tống Phi Phi gào lên một tiếng, dừng bước rồi đập mạnh vào vai đạo diễn béo: