Lật Kịch Bản: Nữ Phụ Tỏa Sáng
6
"Tôi không nhớ mình đã làm gì sai." Ngọc Vân thản nhiên nói.
Lưu Quân tức giận. Anh chưa từng bị ai đối xử như vậy. "Trần Ngọc Vân, cô đừng quá đáng!"
"Tôi còn có việc bận." Ngọc Vân không muốn đôi co với anh ta nữa. Cô quay người định bỏ đi.
"Đứng lại!" Lưu Quân túm lấy tay Ngọc Vân.
Ngọc Vân giật mạnh tay ra, ánh mắt lạnh như băng. "Buông ra!"
Lưu Quân nhìn Ngọc Vân, anh cảm thấy cô gái trước mặt thật sự rất khác. Cô mạnh mẽ, tự tin, và hoàn toàn không sợ anh. Điều này khiến anh càng thêm tò mò về cô.
"Tôi muốn uống trà sữa." Lưu Quân lặp lại, giọng điệu kiên quyết.
Ngọc Vân thở dài. Cô biết mình không thể đuổi anh ta đi được. "Được rồi, anh muốn uống gì?"
"Trà sữa ô long nướng, ít đường, ít đá." Lưu Quân đáp.
Ngọc Vân ghi lại yêu cầu của anh ta, rồi quay vào trong pha chế. Cô cố tình làm chậm, muốn cho anh ta chán mà bỏ đi.
Nhưng Lưu Quân không hề tỏ vẻ khó chịu. Anh kiên nhẫn đứng đợi, ánh mắt không rời khỏi Ngọc Vân.
Cuối cùng, ly trà sữa cũng được hoàn thành. Ngọc Vân đưa cho Lưu Quân, giọng điệu vẫn lạnh nhạt. "Năm mươi ngàn."
Lưu Quân không nói gì, lấy ví ra trả tiền. Anh nhận lấy ly trà sữa, uống một ngụm.
"Ngon." Anh ta nhận xét.
Ngọc Vân không nói gì, quay lưng tiếp tục công việc của mình. Cô không muốn dây dưa với anh ta thêm nữa.
Lưu Quân nhìn bóng lưng Ngọc Vân, khóe môi anh khẽ nhếch lên. Cô gái này thật thú vị. Anh quyết định sẽ tìm hiểu thêm về cô.
Sau khi Lưu Quân rời đi, Phương Anh tò mò hỏi: "Chị Vân, anh ta là ai vậy?"
"Một người không liên quan." Ngọc Vân đáp, không muốn nhắc đến anh ta nữa.
Cô biết, cuộc gặp gỡ này chỉ là bắt đầu. Sợi dây liên kết giữa cô và Lưu Quân đã được thiết lập. Cô không thể tránh khỏi việc gặp lại anh ta. Vấn đề là, cô sẽ phải đối mặt với anh ta như thế nào?