Lật Kịch Bản: Nữ Phụ Tỏa Sáng

5

Quán trà sữa Vân's Tea nhanh chóng trở thành điểm đến yêu thích của giới trẻ. Hương vị trà sữa độc đáo, không gian ấm cúng, cùng với phong cách phục vụ nhiệt tình, chuyên nghiệp đã tạo nên sức hút khó cưỡng. Ngọc Vân bận rộn từ sáng đến tối, nhưng cô không hề cảm thấy mệt mỏi. Ngược lại, cô tràn đầy năng lượng, hứng thú với công việc kinh doanh mới này.

"Chị Vân, doanh thu tuần này tăng 20% so với tuần trước." Phương Anh vui mừng báo cáo.

Ngọc Vân mỉm cười hài lòng. "Tốt lắm. Cậu hãy thưởng thêm cho mọi người."

"Vâng ạ!" Phương Anh tươi cười đáp.

Đang lúc bận rộn, chuông cửa reo lên. Ngọc Vân ngẩng đầu nhìn ra, ánh mắt cô chợt lạnh đi. Người đứng ngoài cửa không ai khác chính là Lưu Quân, nam chính trong tiểu thuyết.

Trong nguyên tác, Lưu Quân là một tổng tài bá đạo, lạnh lùng, chỉ quan tâm đến nữ chính Lâm Thanh Uyển. Ngọc Vân không muốn dính dáng gì đến anh ta, càng không muốn trở thành vật hy sinh trong chuyện tình của họ.

Ngọc Vân do dự một chút, rồi quyết định ra mở cửa. Dù sao đây cũng là nơi kinh doanh, cô không thể đuổi khách.

"Anh muốn gì?" Ngọc Vân hỏi, giọng điệu lạnh nhạt.

Lưu Quân nhìn Ngọc Vân, ánh mắt anh thoáng chút ngạc nhiên. Anh không ngờ lại gặp cô ở đây. Hơn nữa, cô dường như đã thay đổi, không còn là cô tiểu thư kiêu kỳ, chảnh chọe như trước nữa.

"Tôi muốn uống trà sữa." Lưu Quân đáp, giọng điệu bình thản.

Ngọc Vân nhướn mày. "Ở đây không bán trà sữa cho loại người như anh."

Lưu Quân nhíu mày. "Loại người như tôi? Cô nói vậy là có ý gì?"

"Tôi không muốn giải thích." Ngọc Vân lạnh lùng nói. "Mời anh đi cho."

Lưu Quân nhìn Ngọc Vân, ánh mắt anh trở nên sắc bén. "Cô đừng quên, cô vẫn còn nợ tôi một lời xin lỗi."

Ngọc Vân cười nhạt. "Lời xin lỗi? Vì chuyện gì?"

"Chuyện ở bệnh viện." Lưu Quân nhắc nhở.

Ngọc Vân nhớ ra. Lần trước ở bệnh viện, cô đã mắng anh ta một trận. Nhưng đó là chuyện của nguyên chủ, không phải của cô.

Bạn cần đăng nhập để bình luận