Lật Kịch Bản: Nữ Phụ Tỏa Sáng
10
“Tôi muốn một không gian hiện đại, sang trọng, nhưng vẫn ấm cúng và thoải mái,” Ngọc Vân đáp. “Và phải có một khu vực riêng dành cho khách hàng muốn làm việc hoặc học tập.”
Lưu Quân ghi lại những yêu cầu của Ngọc Vân. “Tôi sẽ chuyển lời đến kiến trúc sư.”
Trong quá trình hợp tác, Ngọc Vân và Lưu Quân thường xuyên gặp gỡ, trao đổi công việc. Dần dần, khoảng cách giữa họ được rút ngắn. Ngọc Vân nhận ra Lưu Quân không hề lạnh lùng, bá đạo như cô tưởng. Anh là một người đàn ông thông minh, tài giỏi, và rất biết quan tâm đến người khác.
Một hôm, sau khi kết thúc cuộc họp, Lưu Quân đưa Ngọc Vân về nhà. Trên đường đi, anh hỏi: “Cô có dự định gì cho tương lai?”
Ngọc Vân nhìn ra cửa sổ, suy nghĩ một chút rồi đáp: “Tôi muốn xây dựng một đế chế trà sữa, đưa thương hiệu SerendipiTea ra toàn thế giới.”
Lưu Quân mỉm cười. “Một mục tiêu đầy tham vọng. Tôi tin cô sẽ làm được.”
“Cảm ơn anh.” Ngọc Vân khẽ nói.
Xe dừng lại trước cửa nhà Ngọc Vân. Cô mở cửa xuống xe.
“Cảm ơn anh đã đưa tôi về.” Ngọc Vân nói.
“Không có gì.” Lưu Quân đáp. “Hẹn gặp lại cô vào ngày mai.”
Ngọc Vân gật đầu, quay người bước vào nhà. Vừa đóng cửa lại, cô liền thở phào nhẹ nhõm. Cô không biết tại sao, nhưng khi ở bên cạnh Lưu Quân, cô luôn cảm thấy căng thẳng.
“Hệ thống, tôi có cảm giác mình đang đi chệch khỏi kịch bản.” Ngọc Vân nói.
“Đúng vậy, ký chủ đang thay đổi vận mệnh của mình.” Hệ thống trả lời. “Nhưng đó là một sự thay đổi tích cực.”
Ngọc Vân im lặng. Cô không biết tương lai sẽ ra sao, nhưng cô sẽ tiếp tục cố gắng. Cô sẽ không để bất cứ ai, bất cứ điều gì cản trở bước chân của mình.