“Con gái...”
Giọng cô bắt đầu run rẩy, như dây đàn kéo căng.
“Đêm qua con bé gặp ác mộng, đến tỉnh cả ngủ. Hôm nay giáo viên chủ nhiệm gọi điện tới, bảo mấy hôm nay con bé ở trường cứ như mất hồn, bạn học còn thẳng mặt nó là bố nó là “đồng lõa của kẻ h.i.ế.p dâm”.”
Cây b.út trong tay siết c.h.ặ.t , khớp xương vì dùng sức mà vang lên tiếng lạo xạo khẽ khàng, mắt nhòe trong khoảnh khắc.
Vợ hít sâu một , thở sâu đau đớn, tựa như hút cạn dũng khí trong.
“Ông xã, coi như em cầu xin . Bây giờ rút lui vẫn còn kịp. Ra một cái thông báo, cứ là do vấn đề sức khỏe... vì cái nhà , vì con cái...”
Cô nghẹn ngào nhưng câu tối hậu thư cuối cùng vẫn như con d.a.o sắc lẹm đ.â.m , rõ ràng vô cùng:
“Nếu ngày mai phiên tòa đó... em... em sẽ đưa con về nhà ngoại. Mẹ con em cần sự yên tĩnh, em thể trân mắt con bé tiếp tục thế nữa. Giữa và cái nhà ... em bắt buộc chọn con.”
Cuối cùng cũng ngẩng đầu, thẳng cô .
Nước mắt giàn giụa khuôn mặt vợ nhưng trong ánh mắt là sự kiên định mà từng thấy bao giờ.
Khoảnh khắc đó , đây thương lượng, đây là thông báo.
Pháo đài của , sụp đổ từ bên trong.
Ngày xét xử.
Sáng sớm, thành phố thức giấc bên ngoài cửa kính xe, ồn ào mà lạnh lẽo.
vặn đài phát thanh xe, cố gắng dùng tiếng ồn để lấp đầy bộ não trống rỗng.
“... Vụ án “Cha dượng cưỡng h.i.ế.p con riêng” đang dư luận quan tâm sát hôm nay sẽ tiến hành xét xử phúc thẩm. Đáng chú ý là bào chữa cho cáo Vương Lượng là luật sư nổi tiếng của thành phố - Lý Triết...”
Tiếng như rắn độc len lỏi tai.
mặt cảm xúc, thậm chí lười chẳng buồn hết mấy từ ngữ sáo rỗng kiểu “ trò gây chú ý”, “thách thức công lý tư pháp”, đưa tay tắt phụt đài .
Sự tĩnh mịch ùa đến trong nháy mắt, càng khiến ngạt thở hơn.
Xe chạy đến con phố dẫn tòa án, từ xa thấy một đám đen kịt vây kín cổng.
Tim chùng xuống, dấy lên một nỗi chán ghét quen thuộc.
Xe dừng hẳn, cửa còn đẩy , đèn flash như cơn mưa bão ập tới, gần như lòa mắt .
Micro, b.út ghi âm như những ngọn giáo chĩa thẳng mặt , đủ loại thanh âm ch.ói tai hỗn tạp thành một mớ ồn ào nhức óc:
“Luật sư Lý, biện hộ cho cầm thú, lương tâm thấy c.ắ.n rứt !”
“Anh cho rằng việc thách thức uy quyền tư pháp thể giúp nổi tiếng một đêm ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/lat-an/chuong-12.html.]
“Gia đình nhận thế nào về việc nhận vụ án ?”
cúi đầu, dùng cặp tài liệu gạt phăng chiếc micro gần nhất, sự che chắn vất vả của công an tư pháp, khó nhọc nhích từng bước về phía như con tàu phá băng.
Bên tai tràn ngập tiếng gào thét phấn khích của phóng viên và những lời bàn tán chút che đậy của đám đông vây xem:
“Nhìn kìa, là đó!”
“Vì tiền mà liêm sỉ cũng cần!”
“Đồng lõa của kẻ cặn bã!”
Những lời đó như những viên đá lạnh lẽo ném lưng .
đáp , thậm chí cũng chẳng rảo bước nhanh hơn.
chỉ dồn hết sức lực để duy trì vẻ bình tĩnh khuôn mặt, nén c.h.ặ.t cơn giận dữ và nỗi nhục nhã đang cuộn trào trở đáy lòng, từng bước, từng bước, về phía cánh cổng dẫn chiến trường.
20
Phiên tòa chính thức bắt đầu.
Lý Tiểu Nhã đó, mặc một chiếc váy trơn màu, sắc mặt trắng bệch, hai tay đan c.h.ặ.t đặt đầu gối.
Cô bé cúi đầu, hàng mi rũ xuống, dáng vẻ như con thú nhỏ kinh hãi đến mức mong manh dễ vỡ.
Cô bé diễn vai hại một cách hảo, từng chi tiết đều thể bắt bẻ nhưng cũng chính vì thế mà trở nên quá mức tiêu chuẩn, giống như một bức tranh chép tỉ mỉ.
Vị công tố viên ngoài bốn mươi, gương mặt lạnh lùng dậy, phong thái trầm , uy quyền tỏa bức .
Ánh mắt ông chậm rãi quét qua từng vị bồi thẩm đoàn, như thể đang tiến hành một cuộc giao lưu lời với từng trong họ.
“Thưa quý tòa đáng kính, thưa các vị bồi thẩm đoàn,”
Giọng ông vang dội rõ ràng, vọng trong gian tòa án tĩnh mịch.
“Hôm nay, chúng tụ họp tại đây để xét xử một vụ án khiến đau xé lòng. Một vụ án về sự phản bội lòng tin, về sự lạm dụng quyền lực và về những tổn thương thể xóa nhòa mà một thiếu nữ vị thành niên gánh chịu.”
Ông dừng một chút, như để mỗi đều nuốt trôi và tiêu hóa kỹ lưỡng hai câu đó.
“Chứng cứ của vụ án trình bày rõ ràng và xác thực cho quý vị thấy một sự thật đơn giản nhưng đáng sợ: Bị cáo Vương Lượng, lợi dụng phận và uy quyền của một cha dượng, ngay tại chính ngôi nhà của - nơi đáng lẽ là bến đỗ an nhất cho hại - cưỡng h.i.ế.p cô con gái riêng Lý Tiểu Nhã khi mới chỉ 16 tuổi.”
Ngữ khí của ông dần trở nên nặng nề.
“Chứng cứ sẽ cho quý vị thấy:
Thứ nhất, chứng cứ khoa học thể chối cãi. Chúng trích xuất mẫu t.i.n.h d.ị.c.h rõ ràng từ chiếc quần lót mà hại Lý Tiểu Nhã mặc. Thưa quý tòa, thưa các vị bồi thẩm đoàn. Kết luận giám định DNA của phòng thí nghiệm pháp y tiểu bang cho thấy, t.i.n.h d.ị.c.h trích xuất từ quần lót nạn nhân kiểu gen STR trùng khớp với kiểu gen DNA của cáo Vương Lượng.
----