LẬT ÁN

Chương 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

cứ mở miệng là c.h.ử.i... c.h.ử.i bằng cầm thú, c.h.ử.i phá nát cái nhà ... lúc mù mắt mới vớ ...”

 

“Tiểu Nhã... con bé tự nhốt trong phòng, đập phá đồ đạc, cứ hễ gần là nó hét toáng lên, lóc gào thét bảo “Cút”...”

 

... thật sự ngạt thở chịu nổi... l.ồ.ng n.g.ự.c như tảng đá lớn chặn ... Buổi tối, ngoài... đến quán rượu nhỏ đầu phố... một ... uống nhiều... nhiều rượu trắng... cụ thể bao nhiêu chai cũng nhớ nữa... chỉ nhớ cuối cùng ông chủ cũng sắp đóng cửa ...”

 

Lời kể của hỗn loạn nhưng chi tiết cũng khá nhiều.

 

“... Về nhà bằng cách nào... lên lầu ... ... chẳng còn chút ấn tượng nào... thật đấy... cứ như cắt phim ...”

 

“Chỉ nhớ là... mơ mơ màng màng... hình như... hình như mơ một giấc mơ... một giấc mơ hoang đường... vô cùng bẩn thỉu... Trong mơ hình như đang... đang “tự xử”... ngay ngoài ban công... hình như còn dùng... dùng chiếc áo lót màu nhạt của Tiểu Nhã đang phơi ở trong đó...”

 

Anh chợt khựng , vẻ mặt tràn đầy sự tủi hổ và sợ hãi tột độ, giọng run rẩy đến mức còn hình thù gì:

 

“... Ngày hôm ... đầu đau như nổ tung... tỉnh thấy sàn phòng khách... quần áo cũng cởi... liền vội vàng bò dậy... sợ con cô thấy say khướt thành dạng đó...”

 

“Lúc chỉ cảm thấy... đêm qua lẽ... lẽ chuyện gì mất mặt ... nhưng cụ thể là gì... nghĩ mãi cũng ... trong đầu cứ như một mớ bột hồ... liền liều mạng tự an ủi ... chắc chắn là uống nhiều quá... nghĩ bậy bạ thôi... thể nào ...”

 

“Mãi cho đến... cho đến khi công an tới... lấy ... lấy chiếc quần lót ... hỏi chuyện ...”

 

mới... mới như sét đ.á.n.h ngang tai! Nhớ tất cả! Giấc mơ đó... là mơ! Là thật! ... ...”

 

Anh mãnh liệt ngẩng đầu lên, gương mặt là biểu cảm sụp đổ nhưng trong lời theo bản năng mà đưa những lời bao biện và tô vẽ cuối cùng cho bản , giọng trở nên gấp gáp:

 

“Luật sư Lý! kẻ h.i.ế.p dâm! kiếp, đêm đó đúng là súc sinh! con ! Rượu chủ ! thật, bình thường như thế ! thề! Chỉ đúng một đó! Thật sự chỉ đúng một đó! Bình thường khó chịu thế nào cũng dám. Hôm đó ép đến mức còn đường sống, ma xui quỷ khiến thế nào! thật, bình thường hạng đó mà!”

 

Anh rũ liệt ghế, lẩm bẩm trong tuyệt vọng, logic hỗn loạn nhưng cảm xúc vô cùng chân thực:

 

“Hồi sơ thẩm... bảo thế nào đây? Sao mở miệng ? bảo hình như, lẽ đại khái là... ở ngay trong nhà ... dùng đồ lót của con gái riêng... cái chuyện bẩn thỉu mà chính cũng nhớ rõ? Ai mà tin? Chính còn chẳng tin nữa là! thà để họ phán tội h.i.ế.p dâm! Hiếp dâm thì ít nhất cũng là... là nhất thời kích động mà phạm tội... còn chuyện ... chuyện ... thì chính là một thằng biến thái! Là một con rệp thối nát từ trong ngoài! gì còn mặt mũi nào gặp ai! Sao mà mở miệng chứ!”

 

giờ thì... bản án xuống ... mười năm lận... trong đó thật sự chỗ cho ở... sẽ c.h.ế.t trong đó mất... So với việc tù... kẻ biến thái... thì cứ kẻ biến thái ... nhận... nhận hết... miễn là tù...”

 

18

 

hề do dự chút nào.

 

Ngay khi khẩu cung của Vương Lượng, lập tức lấy lý do “phát hiện manh mối chứng cứ mới, cần cố định khẩn cấp để kiểm chứng tính xác thực trong lời biện hộ của cáo”, đơn lên tòa án xin lệnh khám xét.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/lat-an/chuong-11.html.]

Tiếp theo đó là một cuộc chiến thầm lặng chạy đua với thời gian.

 

mang theo lệnh điều tra của tòa án và nhân viên giám định, bước ngôi nhà tan vỡ .

 

Mục tiêu rõ ràng: ban công, phòng tắm, máy giặt và bất cứ nơi nào Vương Lượng khai rằng thể chạm khi say rượu.

 

Quy trình kỹ thuật tuy khô khan nhưng mang tính quyết định.

 

Quét dọn, lấy mẫu, niêm phong...

 

Mọi thứ đều diễn trật tự trong im lặng.

 

Khi gửi tất cả các mẫu vật sinh học thu thập đến trung tâm giám định vật chứng uy tín nhất của cục công an, , tất cả những gì thể .

 

Rạng sáng đêm ngày khai đình, cuối cùng cũng nhận tập hồ sơ niêm phong đóng dấu “Hỏa Tốc” từ trung tâm giám định. mở .

 

chỉ cầm nó lên, cảm nhận sức nặng đang định đoạt phận trong tay.

 

, đạn lên nòng.

 

19

 

Đêm phiên tòa, vùi trong đống hồ sơ lạnh lẽo nơi thư phòng, dùng logic và chứng cứ để xây dựng phòng tuyến cuối cùng.

 

Cửa đẩy nhẹ , một tiếng bước chân, chỉ bóng đen đổ dài lên mặt bàn.

 

ngẩng đầu.

 

Vợ ở cửa, bưng nóng như khi, chỉ trân trân ở đó. Ánh đèn hắt từ lưng cô , phác họa nên một hình bóng mệt mỏi mà kiên quyết đến lạ lẫm, khiến suýt nữa nhận .

 

“Ngày mai là mở phiên tòa ?”

 

Giọng cô nhẹ, nhẹ tựa như một lớp tro tàn phủ xuống tim .

 

Cổ họng nghẹn , chỉ “Ừ” một tiếng, tầm mắt rơi xuống trang giấy nhưng chẳng chữ nào lọt đầu.

 

Sự im lặng phình to như quả bóng bay, lấp đầy ngóc ngách trong phòng, đè nén khiến thở nổi.

----

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận