Làm Trà Xanh Hả? Chuyện Dễ Mà

Chương 7

Ba tôi thì không nói gì nhiều, chỉ suy nghĩ một lúc rồi nói:

 

"Thật ra thì sự thật cũng chính là vậy, nhưng Tĩnh Thư, con yên tâm, ba và mẹ sẽ không đuổi con đi, sau này ba mẹ sẽ cho con một khoản tiền, con có thể ra nước ngoài du lịch vài năm, mở rộng tầm mắt."

 

Câu này của ông rất mềm mỏng, nhưng Lê Diệu đang đi sau lưng lại không thể chịu yên.

 

Anh ta nghiến răng nhìn tôi, có vẻ như hận không thể đánh tôi một trận ngay lập tức:

 

"Đều là tại cô, lúc đó tôi đã nói rồi, cô trở về là để cướp hết mọi thứ của Tĩnh Thư, cô cố ý mà!"

 

"Trên đời này làm gì có người độc ác như cô vậy? Lúc trước sao cô không c.h.ế.t ở ngoài luôn đi, đỡ phải quay về gây họa cho Tĩnh Thư!"

 

"Im miệng!"

 

Anh trai tôi tức giận đứng phắt dậy: "Lê Diệu, cậu cút ra ngoài ngay!"

 

Anh ấy vốn là người rất kiên nhẫn nhưng giờ cũng không thể chịu được nữa, rõ ràng là rất tức giận.

 

Lê Diệu càng thêm giận dữ:

 

"Tôi nói sai sao? Nếu không phải cô cố tình nói với người khác về thân thế của Tĩnh Thư, thì sao Tĩnh Thư bị mọi người cười nhạo?"

 

"Cô ấy là người kiêu ngạo như thế, làm sao còn mặt mũi đến trường học?"

 

Tôi cố gắng kiềm chế cảm giác muốn tát vào mặt anh ta, trên mặt lộ ra một vẻ ngây thơ đúng mức: "Mẹ, con không cố ý đâu, con luôn xem chị là chị ruột mà."

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận