Lý Bá Sơn cùng Lưu tam thúc công tiếp những hương trấn Hạ Hà. Lưu đại cữu và Lưu nhị cữu trấn Hạ Hà sắp tới đều vô cùng kích động, nóng lòng tin tức cho thê t.ử và nhi t.ử của .
Lý Đại Thành ngăn cản bọn họ. Ông một ý tưởng:
“Đại ca, nghĩ tới, Lưu tam thúc công và những tới thì ở ?”
Lưu đại cữu vẫn suy nghĩ sâu xa, buột miệng thốt :
“Tất nhiên là ở một chỗ cùng chúng . Hương cố hương chúng thế nào cũng chiếu cố nhiều hơn.”
Ngư Nương lúc đang từ hậu viện tới. Lưu thị và các phụ nhân xong đồ ăn, gọi Lý Đại Thành và qua ăn. Ngư Nương chỉ nửa câu bèn khó hiểu hỏi:
“Đại cữu công, ai đến ở cùng chúng ? Là trấn Hạ Hà ?”
Lưu đại cữu :
“ , đều là hương trấn Hạ Hà chúng , bọn họ cũng về phương Nam chạy nạn.”
Ngư Nương tuy chuyện đầu đuôi nhưng căn nhà sân hai gian chỉ đủ cho Lý gia và Lưu gia vặn ở, thể chứa thêm nữa.
Ngư Nương :
“Đại cữu công, đến đông ? Nếu quá nhiều, chỗ chúng thể ở .”
Ngư Nương nghĩ xa hơn một chút:
“Không bằng thuê cho bọn họ một cái sân khác. Như cũng các hương ở thoải mái hơn một chút.”
Hiện tại giá thuê thấp, cái sân Ngư Nương và đang ở, một tháng chỉ 500 văn tiền. Đương nhiên cũng vì thế mà thuê trọn tháng.
Thoải mái là một chuyện, mặt khác ở cùng khó tránh khỏi sẽ xích mích. Đến lúc đó sẽ xảy phiền toái gì.
Ngư Nương nghĩ, nhà nàng và nhà các cữu cữu lui tới thiết, tính nết của đều hiểu rõ nhưng những khác trấn Hạ Hà thì đều như .
Lời Lý Đại Thành Ngư Nương . Ông gật đầu:
“Đại ca, Ngư Nương lý.”
Lưu đại cữu nghĩ, trấn Hạ Hà ít nhất cũng tới hơn trăm , cái sân lớn như quả thật ở hết. Vì thế :
“Được, liền bên ngoài tìm nha xem sân, nếu thích hợp liền thuê cho bọn họ.”
Ngư Nương nhíu mày. Đại cữu công chút lỗ mãng. Bọn họ còn rốt cuộc tới bao nhiêu , thể thuê nhà.
Lý Đại Thành hiểu rõ đại cữu ca tính nết thế nào. Tính tình thẳng thắn, lòng nhưng suy nghĩ chút chu . nếu rõ đạo lý cho ông ghe thì ông cũng thể tiếp thu.
Vì thế Lý Đại Thành chậm rãi :
“Đại ca, là bao hết chi tiêu đường chạy nạn của các hương ?”
Lưu đại cữu ngây . Ông nghĩ tới vấn đề . Ông chỉ nghĩ đường chạy nạn gặp hương cố hương là chuyện mừng lớn, mà các hương gặp nạn nên tự nhiên giúp đỡ một chút.
Lưu nhị cữu hiểu ý :
“Tất nhiên là thể. Bản chúng lo xong, thể quản hết .”
Lưu nhị cữu chính cũng nghĩ ý kiến , dứt khoát đẩy gánh nặng cho Lý Đại Thành:
“Muội phu, ngươi là thông minh, nghĩ thấu đáo hơn hai quê mùa chúng . Ngươi thế nào chúng liền theo ngươi.”
Lý Đại Thành một chút. Ông khảo nghiệm Ngư Nương:
“Ngư Nương, con nếu là con con sẽ thế nào?”
Ngư Nương sửng sốt một chút, cân nhắc đáp:
“Nếu là con, sẽ cho bọn họ hai mươi lượng bạc. Các hương gặp nạn, chúng thể một văn tiền cũng nhưng cũng trong khả năng của .”
Ở thời buổi , hai mươi lượng bạc là nhiều. Đủ để mua mấy trăm cân lương thực. Bọn họ chỉ là trong tay lược tiền dư chứ đại phú đại quý. Lưu bà ngoại đến nhà tống tiền, Phượng tỷ cũng chỉ đưa hai mươi lượng bạc.
Lý Đại Thành vuốt râu:
“Ta xem .”
Lưu đại cữu :
“Hai mươi lượng quá ít ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/ky-su-chay-nan-lam-ruong-o-co-dai/chuong-22-co-huong-nguoi-toi-2.html.]
Số tiền ở trạm dịch chia cũng đến hơn một ngàn lượng.
Lý Đại Thành phân tích kỹ lưỡng cho :
“Đại ca, cho dù chúng trong tay tiền nhưng đường chạy nạn phía còn dài. Chi tiêu ăn, mặc, ở, dọc đường là một khoản nhỏ. Tới phương Nam định cư còn chi thêm một khoản tiền nữa. Càng Đại Khánh, Tiểu Khánh còn sách. Tính toán như , mỗi một đồng tiền đều tính toán kỹ lưỡng, dùng chỗ cần thiết.”
Lưu đại cữu tự nhiên sách là một khoản chi tiêu lớn thế nào. Nhà ông tuy chút tiền nhưng so với việc sách thì vẫn đáng gì. Không xa, Lý gia chính là ví dụ rõ ràng.
Bá Sơn chỉ là phu dạy vài năm ở nhà thể kiếm công việc ở t.ửu lầu trong huyện. Việc thể so với việc ông g.i.ế.c heo kiếm tiền dễ dàng hơn nhiều.
Ông thở dài:
“Vậy thì thế , nhà ngươi đưa hai mươi lượng bạc, chúng cũng đưa hai mươi lượng. Gom đủ bốn mươi lượng bạc cho bọn họ, coi như là chút lòng thành của chúng .”
Lý Bá Sơn dẫn trấn Hạ Hà đến cửa sân.
Cái sân gần trung tâm thành, cũng tương đối tiện lợi. Ra khỏi cửa vài bước là đến một trong những đường phố phồn hoa nhất trong thành.
Người trấn Hạ Hà một đường theo Lý Bá Sơn, xuyên qua đường phố cửa hàng san sát, rẽ một góc là đến cửa.
“Bá Sơn, đây là chỗ nhà các ngươi thuê ? Chắc tốn ít tiền nhỉ?”
Lý Bá Sơn thuận miệng :
“Không đắt, thuê một tháng chỉ 500 văn tiền, so với thì rẻ hơn một nửa. Hơn nữa nhà chúng và nhà cữu cữu cùng thuê, hai nhà ở cùng lợi hơn so với khách điếm nhiều.”
Một bà lão tóc hoa râm, mặt đầy nếp nhăn :
“Ai da da, 500 văn tiền còn quý, nhà các ngươi vẫn là tiền.”
Những khác trong đám đông phụ họa:
“Chẳng là thế , trong trấn chúng chỉ nhà các ngươi sớm nhất, bán đất cũng giá, dọc đường đều ăn sung mặc sướng t.h.ả.m giống chúng .”
Lý Bá Sơn nhíu mày, ánh mắt chút lạnh:
“Khi nhà chúng bán đất, đất rẻ hơn nhiều, nhiều tiền như các vị .”
Lưu tam thúc công thấy tình thế đúng liền quát lớn:
“Đều tụ tập ở cửa gì? Còn mau , từng nhiều như , bụng đói ?”
Những khác trong đám đông cũng vội hòa giải.
“ , chúng vẫn là mau thôi.”
“Chính là, chính là , chỗ nghỉ chân là .”
Lý Bá Sơn cửa hô:
“Cha, con dẫn về .”
Người Lý gia và Lưu gia đón chào, thấy cùng trấn chỉ còn bấy nhiêu đều thương tâm thôi.
Người trấn Hạ Hà cũng hai mắt lưng tròng, ngờ mới qua lâu như sinh cảm giác cảnh còn mất.
Lý Đại Thành đành lòng quấy rầy hàn huyên vì thế phân phó Lý Bá Sơn cùng Lưu Phong tiệm gạo mua chút lương thực, nhất mua đồ ăn nấu chín, chốc lát nhiều như nấu cơm cũng kịp nữa.
Lý Bá Sơn nhân cơ hội đem chuyện xảy ở cửa cho ông.
Lý Đại Thành thở dài:
“Hương cố hương, đều dễ dàng, vài câu lời chua chát cũng bình thường, con đừng để trong lòng.”
Quay đầu ông liền tìm Lưu đại cữu cùng Lưu nhị cữu, cho bọn họ chuyện ở cửa. Lưu đại cữu và Lưu nhị cữu đều trầm mặc.
Lý Đại Thành :
“Ân tình một đấu gạo, oán thù một gánh gạo. Cho quá nhiều bọn họ chỉ cho rằng chúng trong tay ít tiền, chừng đối với chúng còn sẽ sinh oán hận. Ta xem bằng giảm một nửa, mỗi nhà cho mười lượng bạc.”
Lưu đại cữu cúi đầu lên tiếng, đến cuối cùng mới :
“Số tiền giao cho tam thúc công bảo quản.”
Lý Đại Thành đối với điều dị nghị. Lưu tam thúc công vốn là một trong Tam Lão, ở trấn đức cao vọng trọng, tiền giao cho ông mới thể đảm bảo dùng việc cần thiết.
--
Hết chương 22.