“Da … đúng là da … tiếc là dành cho con mụ già .”
túm cổ áo , hạ giọng quát: “Rốt cuộc chuyện gì đang xảy ? Bà thật sự c.h.ế.t ? Dân làng là ?!”
Gã điên đẩy , như chuyện buồn nhất đời, ôm bụng ngặt nghẽo:
“C.h.ế.t? Ở làng Á Linh, ai mà c.h.ế.t ?”
Hắn đột ngột ghé sát, giọng thấp xuống, lạnh lẽo:
“Nhóc, mày vì làng thờ ‘Phật vô diện’ ?”
lắc đầu, mồ hôi lạnh chảy dọc trán.
Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD
Hắn chỉ về phía miếu: “Sáu mươi năm , trong làng xảy dịch bệnh, c.h.ế.t hơn phân nửa. Sau đó một hòa thượng du phương đến, để tượng Phật mặt và một quyển kinh.”
“Hòa thượng , tuổi thọ con ở lớp da. Thịt sẽ thối, xương sẽ mục, nhưng da thể . Chỉ cần lột da của nhất, mặc lên , là thể sống thêm sáu mươi năm. Gọi là… đổi tuổi.”
Đầu “oành” một tiếng.
Đổi tuổi… da…
nhớ đến câu trong sổ: “Da như áo, sáu mươi năm một .”
“Vậy… bà …” - run giọng hỏi.
“Bà mày?” - Gã điên khẩy, móng tay cào đường chỉ cổ, rỉ m.á.u đen, “Bà mày đáng c.h.ế.t từ sáu mươi năm !”
“Hồi đó bà mặc da của con gái , tức là cô mày! Giờ lớp da đó dùng sáu mươi năm, mục nát , giữ nổi đống thịt thối bên trong nữa, nên bà cái mới.”
Gã điên đột ngột nắm cổ tay , kéo tay áo lên, chỉ sợi chỉ đen:
“Thấy ? Đây là dấu hiệu. Từ lúc mày sinh , mày là bộ quần áo . Người cho mày ăn ngon mặc , cho việc nặng, là để giữ lớp da hỏng!”
“Trần An, mày tưởng mày về chịu tang ?”
Gã điên nhe miệng, lộ hàm răng vàng đen: “Mày là về để ‘lên kệ’.”
Toàn lạnh toát, dày cuộn lên như sóng.
Thì câu “đừng để thứ bẩn đo kích thước” mà chú Hai , sợ ma, mà là sợ hỏng lớp da.
Thì cuốn sổ tay trong di vật của bà nội, thật sự là một cuốn “sổ chăn nuôi”.
Đối với họ, . Chỉ là một chiếc áo da thật nuôi dưỡng hơn hai mươi năm, sắp đem sử dụng.
“ … rời khỏi đây…” - lẩm bẩm, định chạy.
“Không !” - Gã điên kéo , chỉ lên trời, “Nhìn .”
ngẩng đầu. Trên bầu trời đen kịt, từ lúc nào bay đầy tiền giấy trắng. Ở bốn hướng đông tây nam bắc của làng, bốn chiếc đèn trời khổng lồ đang bay lên. Đó là đèn bằng da , phát ánh sáng vàng nhợt.
“Trận phong môn dựng lên .”
Gã điên dựa đống rơm, tuyệt vọng .
“Chú Hai mày canh ở cổng làng, là để cho ‘quần áo’ tự chạy ngoài. Qua giờ Tý, tất cả ma già trong làng sẽ chọn áo mới. Mày chạy ngoài cũng c.h.ế.t.”
“Vậy ?! đây chờ c.h.ế.t ?!” - đỏ mắt gào lên.
Gã điên bỗng thu vẻ điên dại, chằm chằm : “Muốn sống, chỉ một cách.”
Hắn lấy từ trong n.g.ự.c một bọc vải bẩn, mở từng lớp, bên trong là một cây kéo rỉ sét, và một chai chất lỏng đen sì.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/kich-thay-da/chuong-4.html.]
“Đây là mỡ xác, thể che mùi sống. Cây kéo là do hòa thượng năm xưa để , chuyên phá ‘da tà’.”
Hắn nhét kéo tay , ánh mắt trở nên hung dữ lạ thường:
“Họ lột da mày, thì mày phá gốc rễ của họ . Phật vô diện ở trong chính điện của miếu Bóng Da, trong bụng tượng Phật giấu ‘bản mệnh da’ của cả làng. Đốt nó , đám già c.h.ế.t sẽ lộ nguyên hình!”
nắm c.h.ặ.t cây kéo lạnh ngắt, lòng bàn tay đầy mồ hôi.
“Tại giúp ?” - Gã điên sững , đưa tay sờ mặt .
Dưới lớp bùn bẩn, thấy một gương mặt thanh tú nhưng méo mó.
“Vì sáu mươi năm …” - Hắn rơi một giọt nước mắt đục ngầu - “Tao là bộ ‘quần áo dự ’. Tao chạy thoát… nhưng em gái tao… chúng lột sống.”
“Trần An, đừng trở thành tao của .”
lúc đó, từ xa vang lên tiếng trống chiêng. Giống như đang diễn tuồng, kèm theo tiếng kèn suona ch.ói tai khiến da đầu tê dại.
Sắc mặt gã điên biến đổi: “Không xong ! ‘Kịch lột da’ sắp bắt đầu ! Chú Hai mày đang phép! Mau miếu! Nhớ, thấy gì cũng đừng tin, tất cả đều là ảo giác! Mày chỉ một cơ hội, đ.â.m thủng bụng tượng Phật đốt!”
Nói xong, đẩy mạnh một cái, còn thì gào lên chạy ngoài:
“Lại đây! Bắt tao ! Tao là áo mới! Tao là áo mới!”
Hắn đang dụ bọn chúng .
bóng lưng gầy gò của biến mất trong làn sương đỏ, từ xa vang lên tiếng kêu t.h.ả.m thiết, cùng âm thanh vải xé toạc.
, xong đời .
nghiến răng, đổ chai mỡ xác lên , chịu đựng mùi hôi thối kinh khủng, siết c.h.ặ.t cây kéo, cúi lén tiến về phía cổng miếu.
Càng đến gần miếu, mùi formalin càng nồng.
Cửa đại điện khép hờ, bên trong phát ánh sáng xanh u ám.
qua khe cửa, chỉ một cái , tim suýt ngừng đập.
Chính giữa đại điện là một bức tượng Phật cao hơn hai mét.
Toàn trắng bệch, bề mặt nhẵn nhụi, ngũ quan… chỉ là một lớp da phẳng lì.
Xung quanh tượng Phật, hàng chục dân làng đang quỳ.
Chú Hai phía , tay cầm một con d.a.o cạo sáng loáng.
Bên cạnh ông là một giá gỗ, đó treo một tấm da chỉnh.
Tấm da mặc áo liệm, ngũ quan sống động, đang khẽ đung đưa theo gió, như đang với .
Đó chính là… “bà nội”.
Chú Hai , hướng về đại điện trống rỗng, lớn tiếng:
“Giờ lành đến! Mời… áo mới… chỗ!”
Ngay khi ông dứt lời, kinh hoàng nhận , hai chân tự động cử động như những sợi dây vô hình buộc lấy tứ chi.
như con rối, cứng đờ đẩy cửa bước , từng bước tiến về phía con d.a.o cạo.
Chú Hai , nở nụ hiền từ tàn nhẫn: