KHƯƠNG ĐƯỜNG

Chương 4.

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

15

Sắc mặt cô càng tái , trông như sắp .

“Em nhầm . Quyết định thua, ở bạn trai em.”

Nghe , Tống Tri thở phào, lẽ tin chắc sẽ từ chối.

thẳng . Trong ánh mắt mong chờ , nhếch môi .

“Tối nay uống nhiều, uống thêm nữa.

Xin nhé.”

nghiêng về phía , một tay đặt lên vai, ngón cái chạm môi . Trong mắt , hôn . thực , môi chỉ chạm đầu ngón tay .

thấy rõ vẻ sững sờ trong mắt .

“Để còn dễ giải thích, hôn thật .”

Nói xong, lùi .

Nước mắt Tống Tri vẫn rơi.

“Em gái, mỗi một cái hôn thôi mà, lấy mạng ai.”

càng tủi , sụt sịt, dám nổi nóng với . Cắn môi, trông mong manh đến tội.

Hắn , cũng dỗ dành, chỉ chăm chăm . Dưới ánh đèn bar chập chờn, bóng trong mắt lúc sáng lúc tối.

“Giải thích cho rõ , đừng để Tri Tri hiểu lầm.”

khẽ với . Bỗng dưng thấy chán hẳn, dậy định rời .

Bạn gọi lớn:

“Khương Đường, uống rượu còn lái xe kiểu gì?”

Mà ở đây ai cũng uống cả.

Trước mắt chao đảo hai . nheo mắt mở . Hình như cũng say thật.

“Không , gọi tài xế lái hộ là …”

Chưa hết câu, ngắt lời.

“Để đưa em về. Tài xế hôm nay cũng cùng.”

sang Tống Tri. Mặt cô càng khó coi.

“Chị Khương Đường, thật chị thể gọi tài xế mà.”

nhỏ, chỉ đủ .

như thế. Một ý nghĩ bốc đồng lóe lên, cố tình to:

“Vậy phiền tổng giám đốc Lâm.”

Dù khó chịu đến , mặt bao , cô cũng tiện mất mặt . Ba chúng cùng xuống bãi đỗ xe.

Tài xế thấy thì ngạc nhiên, nhưng nhanh giữ vẻ bình tĩnh.

Hắn và Tống Tri phía . ghế phụ, mở cửa sổ cho gió thổi , nhắm mắt . Suốt quãng đường, ngoài tiếng gió rít, trong xe im lặng đến lạ.

Cho đến khi “vô tình” rơi thỏi son xuống khe nhỏ ghế.

 

 

16

Cuộc gọi của đến đúng như dự đoán. Giọng chút mệt mỏi.

“Khương Đường, thỏi son trong xe là của em ?”

khựng một nhịp mới đáp như để tâm:

“Hả? Son gì cơ?”

lục túi, :

“Hình như mất một thỏi.”

Trong giọng thoáng hiểu .

“Tri Tri phát hiện một thỏi son ở ghế phụ. Gần đây xe… chỉ em.”

giả vờ hàm ý.

“Ừm, chắc là của .”

“Khương Đường, em… cố ý ?”

“Lâm Trạm, đang thẩm vấn đấy ?”

Hai đầu dây im lặng lâu.

“Xin . chỉ xác nhận.”

Giọng trong cuộc đối thoại bình tĩnh hơn nhiều.

“Lâm Trạm, sẽ ý gì với bạn gái. Ở bên lâu như , chẳng lẽ hiểu chút nào ?

Huống hồ, thế để gì?”

Trong điện thoại vang lên giọng phụ nữ sụt sùi, gì đó nhưng rõ.

Hắn im lặng một lúc, dường như đang suy nghĩ về những gì . Rất lâu , giọng mới vang lên, chút áy náy.

“Xin . Là nóng nảy.”

 

 

17

giải thích với Tống Tri thế nào, cũng thể tốn ít công sức dỗ dành cô . Lần gặp là ở một câu lạc bộ mua sắm riêng mà thường ghé. Cô trông rạng rỡ hẳn lên.

liếc chiếc túi hàng hiệu phiên bản mới nhất tay cô , trong lòng hiểu ngay.

Nhìn sang , thấy trong ánh mắt dành cho Tống Tri thêm chút mất kiên nhẫn.

định lướt qua, ngờ cô thấy .

“Chị Khương Đường, cùng ăn bữa cơm nhé.”

tươi, vẻ mặt vô hại, một tay khoác túi, tay ôm lấy cánh tay .

đang ngầm khẳng định vị trí của .

Trên mặt thoáng qua vẻ lúng túng, nhanh che giấu .

cảm ơn chị. Cảm ơn chị ở bên chăm sóc suốt hai năm, còn chăm sóc chu đáo đến .”

vẫn giữ nguyên sắc mặt.

“Không gì. cũng tận hưởng hai năm đó mà.

Với , bạn trai cô cũng hào phóng.”

Trong giọng cô đầy thăm dò. Hắn chút khó chịu nhưng vẫn chọn chiều theo. Còn thì định để cô đạt điều .

sững , vòng tay ôm c.h.ặ.t hơn, nhanh ch.óng lấy bình tĩnh.

“Bữa vẫn nên mời. Một là để cảm ơn, hai là để xin . Hôm ở quán bar, hiểu lầm chị. Lâm Trạm giải thích , hai thật sự hôn .

nghĩ cũng đúng, đồ giả thì bằng thật .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/khuong-duong-todc/chuong-4.html.]

Chị Khương Đường, là nghĩ cho chị. Chị thể bỏ qua cho ?”

giả vờ thấy ý châm chọc trong lời cô , thuận theo tự nhiên.

“Được thôi. cũng đang đói. Hay ăn ngay ở đây , tầng thượng một nhà hàng.”

Đó là nơi mỗi năm đều đến ngày kỷ niệm.

Sắc mặt càng cứng , còn Tống Tri nhận , cho rằng vẻ bình thản của chỉ là cố gắng gượng. Nụ nơi khóe môi cô gần như giấu nổi.

“Được.”

 

 

18

Lên đến tầng thượng, Tống Tri mở thực đơn , thoáng chốc lộ vẻ bối rối.

. Thực đơn ở đây theo cách thông thường, tên món ăn trừu tượng, nếu giải thích thì khó mà hiểu nổi.

Hồi đó còn với lâu vì chuyện .

Có lẽ cũng nhớ đến, khóe môi khẽ cong lên, ánh mắt dịu .

“Lâm Trạm, chọn giúp em .”

Nhân lúc thất thần, dậy, như chỉ vu vơ:

nhà vệ sinh một lát. Anh ăn gì mà.”

Câu chút mập mờ. rõ sắc mặt Tống Tri đổi.

Khi bàn, gương mặt cô còn hồng hào như , tái nhợt , mắt cũng đỏ hoe. Sự khó chịu trong mắt càng rõ hơn.

coi như thấy, xuống, bắt chéo chân, tháo chiếc giày ở chân , để bàn chân khẽ đung đưa giữa trung.

Chẳng bao lâu , ngoài món bò bít tết cần rưới phô mai tại bàn, các món khác mang lên đầy đủ.

Nhân viên phục vụ đẩy xe phô mai đến.

“Chúng sẽ cắt phô mai cho quý khách.”

Đến lúc , Tống Tri vẫn còn giữ vẻ đoan trang.

Cho đến khi chiếc nĩa của cô nhân viên vô tình rơi xuống đất.

Nhân viên sang một bên, lịch sự :

“Thưa cô, phiền cô tự nhặt giúp ?”

Tống Tri nổi nóng nhưng vẫn cố nén , cúi xuống nhặt.

rút chân về một chút, động tác phần che giấu, như thể cố tình chạm bàn.

Sắc mặt cô đổi hẳn khoảnh khắc .

Có lẽ vì giờ vẫn chiều theo cô , nên cô mới mất kiểm soát như . Chiếc nĩa nhặt lên ném mạnh xuống bàn, nước sốt từ một đĩa thức ăn văng tung tóe.

bật dậy, giọng nghẹn :

“Lâm Trạm, với chị ?”

Hắn ngơ ngác.

“Em linh tinh gì ?”

hiệu cho nhân viên rời .

Nước mắt Tống Tri lưng tròng, giọng run run:

“Anh còn nhớ chị thích ăn gì, son môi của chị rơi trong xe , còn cho chị nhà và xe, hôm đó mặt hai còn hôn . Anh luôn miệng gì, ngu ngốc tin .

Lâm Trạm, yêu , nhưng đối xử với như . thật sự đau lòng.”

Trên mặt cô đầy vẻ tổn thương, còn trong mắt chỉ sự qua loa cho xong. Hắn liếc một cái, như gì đó, thôi.

chuyện thành thế .

Vì từ đến nay, dù ở bất cứ cảnh nào ngoài, từng mất mặt. Kể cả khi Tống Tri chen giữa chúng , vẫn giữ thể diện cho . Dù trong lòng hiểu rõ vì lợi ích riêng, nhưng trong mắt , chỉ thấy hiểu chuyện, yêu đến mức nhún nhường.

Đàn ông một khi chút thành tựu thì sĩ diện càng lớn. Rõ ràng Tống Tri học điều đó. Tệ hơn nữa, ngay mặt , cũ, cô nghi ngờ phẩm chất của , còn công khai chất vấn.

“Em thôi ?”

Tống Tri sự khó chịu trong giọng , còn tưởng đang dỗ nên chẳng chịu xuống nước.

“Em ầm lên. Anh bảo yêu chị , nhưng em thấy hết .”

Một khi lòng tin rạn nứt thì vết nứt bao giờ lành , chỉ càng ngày càng lớn.

chỉ cố ý để quên một thỏi son trong xe, nhờ nhân viên “vô tình” rơi chiếc nĩa của cô , cố ý giúp nhặt, cố ý tháo giày, đung đưa chân bàn.

Chỉ từng đó thôi mà cô tự suy diễn rằng nối quan hệ.

còn gì thực sự, cô chịu nổi .

“Em thấy cái gì? Tống Tri, em thể trưởng thành hơn chút ? còn là Lâm Trạm của thời đại học, em cũng còn là Tống Tri của khi đó nữa.”

Hắn dừng một chút thêm:

“Em nhắm trúng cái túi nào ?”

Nghe câu đó, bật lạnh.

Người từng nâng niu hóa cũng chỉ .

Tống Tri cuối cùng cũng chút cảm giác bất an. Cô hoảng hốt nắm lấy tay .

“Em vì em yêu thật lòng. Em cảm giác an . Hai từng ở bên hai năm, suốt quãng thời gian đó trong cuộc sống của hề em.”

Giọng lạnh , rút tay về.

“Chẳng em là chủ động rời ? giữ em bao lâu, em từng đầu nào ?”

Tống Tri nhận lỡ lời. Cô cố chấp kéo tay áo như cứu vãn.

đó, lạnh nhạt, đáp .

Xem đủ màn kịch, lên tiếng cắt ngang.

“Xin , chuyện riêng của hai tiện xen . .”

xỏ giày, đeo túi lên vai. Thấy định rời , Tống Tri như tìm chỗ trút giận.

“Chị ! Khương Đường, chị chột vì quyến rũ Lâm Trạm đúng ?”

Cuối cùng cũng nổi giận.

“Tống Tri, em còn ầm lên đến bao giờ?

Em nghĩ chiều theo em mãi ?

Xin Khương Đường .”

, nheo mắt .

Giọng Tống Tri nghẹn ngào hơn, sụt sịt vài tiếng. Nhìn sắc mặt thực sự tức giận, cô mới miễn cưỡng với :

“Xin .”

Hắn bước đến mặt .

“Đường Đường, hôm nay thật sự xin em.”

, nửa đùa nửa thật:

“Không . Hình như xin nhiều đấy.”

Trên mặt thoáng hiện vẻ chua chát.

Bạn cần đăng nhập để bình luận