KHƯƠNG ĐƯỜNG

Chương 3.

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

11

Bước khỏi cửa hàng, thở phào một dài, cảm giác như giải thoát.

Tối đó, trong quán bar.

“Cậu thật sự chia tay ? Sao tự nhiên rủ bọn uống?”

“Không sẽ bà vợ hiền, ở nhà chăm chồng nuôi con ?”

Hai đứa bạn ghé sát trêu , ánh mắt còn đầy ý cợt nhả hơn cả ly rượu trong tay.

nhấp một ngụm. Lâu uống, vị cay nồng khiến thấy lạ quen.

.

“Ừ, tìm bạch nguyệt quang .”

“Thế là đá.”

Nói nhẹ tênh, mà hai đứa nó trố mắt như thấy ma.

“Cái gì? Không đá mà là đá á?”

“Khương Đường, xuống tay nghề nha.”

đáp, nhấp thêm một ngụm, lắc lư ly rượu trong tay.

“Chắc là chẳng để tâm thật, chứ để bạch nguyệt quang chen ?”

“Mười bạch nguyệt quang cũng chắc chơi .”

Một lúc , Lâm Lâm bỗng kêu lên, giữa tiếng nhạc ồn ào vẫn rõ mồn một.

“Khương Đường, đây là con bạch nguyệt quang đó ?”

đưa điện thoại cho . Trong ảnh, một đôi nam nữ tựa sát , kèm dòng chữ:

“Tình yêu vốn là thứ kẻ trộm cũng lấy .”

Là Tống Tri.

cũng kha khá theo dõi, phía lời chúc mừng, chúc trăm năm hạnh phúc.

lạnh nhạt ngón tay bạn lướt lên.

Cho đến khi thấy một bức ảnh đăng từ một tháng .

Trong ảnh chỉ một đàn ông. Cánh tay trần lộ ngoài chăn, mắt nhắm nghiền, ngủ sâu.

“Người đàn ông , ai thể cướp .”

Nhìn ngày đăng, nhớ .

Đêm đó sốt cao, mơ mơ màng màng gọi cho Lâm Trạm. Hắn bảo công tác. Đợi đến khi sốt quá nhập viện, mới vội vã xuất hiện mặt xin .

Hóa khi đó dây dưa với Tống Tri .

bỗng để họ yên như nữa.

Chỉ phụ khác, chứ khác quyền phụ ?

12

uống cạn ly rượu, dậy ngoài.

“Khương Đường, đấy?”

đáp:

“Tâm trạng , nhuộm tóc.”

“Giờ là nửa đêm đó! Ai tóc lúc chứ?”

loạng choạng bước đường, mà thật sự tìm một tiệm tóc mở cửa 24 giờ.

Anh thợ hỏi kiểu gì. đưa ảnh cũ của .

Tiếng máy chạy đều đều vang lên.

Vài tiếng , mái tóc đen dài thẳng mượt uốn thành lọn sóng lớn, màu đen thuần đổi thành xám khói.

chụp một tấm ? Kiểu hợp với chị quá, đăng quảng cáo cho tiệm.”

Không hợp .

Đó vốn là dáng vẻ của .

trong gương.

Gương mặt từng dịu dàng nay bỗng sắc sảo hơn. Màu tóc mới da càng trắng, dù trang điểm cũng chẳng còn vẻ ngoan hiền , ngũ quan bỗng nổi bật, rực rỡ hẳn lên.

Bộ dạng , chẳng chút gì giống Tống Tri nữa.

13

Về nhà, chợp mắt một lúc tỉnh.

Chợt nhớ tới đống quần áo thu dọn sẵn, lẻ loi giá.

Hôm chia tay, Lâm Trạm nhắc tới. cũng ngại thẳng kiểu “ sẽ chia tay nên dọn sẵn đồ, nhà để , ”.

Sau đó hỏi, cũng quên mất.

Quần áo thể cần. một yêu cũ ngoan ngoãn hiểu chuyện, sẽ nhớ.

lấy từng bộ , gấp gọn bỏ ngăn kéo, cẩn thận hơn bất kỳ nào đây.

Xong xuôi, nhắn cho Lâm Trạm:

“Lâm Trạm, còn ít đồ ở đây, khi nào qua lấy?”

Quả nhiên trả lời ngay:

“Anh đang ở gần đó, lát nữa qua.”

lên giường.

Đến khi ngoài cửa vang lên tiếng động, mới chậm rãi dậy, dựa góc tường.

“Anh đến lấy đồ…”

Lâm Trạm bỗng im lặng. Hắn chằm chằm mái tóc , sững vài giây, trong mắt thoáng qua một tia kinh ngạc.

“Em… đổi kiểu tóc?”

cong môi .

“Đẹp ?”

Hắn trả lời. những cảm xúc cuộn lên trong ánh mắt khiến hài lòng.

“Anh xem còn cần mang gì thì tự lấy. Lần em dọn sẵn cho nữa.”

nhún vai.

“Dù cũng chia tay , còn danh nghĩa gì.”

Hắn thật lâu, như gì đó thôi. Cuối cùng vẫn lên tiếng:

“Xin . Là với em.”

, cố ý để lộ chút chua chát.

“Không . Anh hạnh phúc là .”

Sự áy náy của đàn ông, nhiều khi còn giá hơn cả tình cảm của họ.

Hắn bước phòng ngủ. lặng lẽ theo , loay hoay thu dọn mà hề giúp.

“Áo sơ mi của …”

“Trong ngăn tủ thứ hai bên trái.”

Hắn mở tủ, lấy áo .

“Anh một cái áo len đen…”

“Cái thứ ba tính từ lên.”

Tay khựng . Không gì thêm.

Lại một lặng kéo dài.

“Lâm Trạm, đưa chìa khóa cho em.”

chìa tay. Hắn vẻ ngần ngại. trêu:

“Hay định nửa đêm nhầm về đây?”

Cuối cùng móc chìa khóa trong túi .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/khuong-duong-todc/chuong-3.html.]

“Nếu thật sự nhầm, em cho ?”

Đàn ông vốn thế, lúc nào cũng giữ đường lui.

bước tới gần, ghé sát tai , hạ giọng.

“Nếu Tống Tri nhầm cửa, cô giận ?”

Hắn lùi một bước, như tin nổi. Muốn hỏi gì đó nhưng nuốt . Sau cùng, mở cửa .

Nhìn gần như rời trong vội vã, thấy tâm trạng nhẹ hẳn.

Quả nhiên, vai phụ nữ hiền lành bao giờ hợp với .

14

Sống với hai năm, hiểu Lâm Trạm khá rõ. mỗi bàn chuyện ăn thường hẹn ở . còn xin lịch trình của từ trong công ty.

mặc váy đỏ hở lưng, cúp n.g.ự.c, trang điểm kỹ lưỡng. Nhìn chẳng khác gì một kẻ chuyên săn trong đêm.

Rồi lái xe đến quán bar đó.

Chưa kịp uống hết một ngụm, tay giữ .

Ngẩng lên, là Lâm Trạm, mặt đầy giận dữ.

“Khương Đường, em ở đây? Nơi hợp với em.”

liếc quanh.

À, Tống Tri ở đó.

Thảo nào dám trực tiếp kéo .

Không hợp?

vốn quen những nơi thế .

“Anh lấy tư cách gì quản ?”

về phía bàn bạn. Vài ánh mắt tò mò dõi sang.

Lâm Trạm mím môi. Hắn định gì đó thì điện thoại sáng lên. rõ hai chữ “Tri Tri” màn hình.

Hắn buông tay . Dù cũng còn chút tỉnh táo, giờ chỉ là cũ.

chỗ .

“Khương Đường, xem thua .”

đáp, chỉ về phía biến mất, tay lắc viên xúc xắc.

“Nào, ai thua uống.”

Không bao lâu trôi qua, ngoài , mấy gần như gục hết. thấy Lâm Trạm bước , tay nắm tay Tống Tri, phía khách hàng.

“Khương Đường, nghỉ chút , bọn chịu hết nổi .”

dựa lưng ghế, liếc sang. Hắn cũng . giả vờ hiểu ánh mắt đầy cảm xúc đó, nâng ly rượu về phía .

Tống Tri cũng sang. Trong mắt cô thoáng chút bối rối biến mất ngay.

Sau đó là nụ đắc ý. Cô dựa sát Lâm Trạm, nũng nịu gì đó.

Hắn kéo cô về phía cửa.

Bạn bè trêu ghẹo nhiều hơn.

“Khương Đường, kiểu con gái đầu đời vẫn hơn hẳn.”

“Tớ nhớ đây cũng để tóc đen dài, ăn mặc ngoan hiền. Có khi Lâm Trạm thích kiểu đó thật. Hay là thôi, bỏ qua .”

Bỏ qua?

Ai nuốt trôi thì nuốt. thì .

“Hay cược . Cược xem ?”

Không khí ồn ào hơn.

“Được, cược .”

cũng thế. Tay nắm , còn gì?”

Tiền cược tăng dần.

lúc đó, ly rượu trong tay giật mất.

“Đừng uống nữa.”

Lâm Trạm nhíu mày, vẻ mặt căng thẳng. Trông như thật sự lo cho , chỉ là tay vẫn nắm c.h.ặ.t t.a.y Tống Tri.

“Chị Khương Đường, thứ của thì giữ . Chị cũng vô ích…”

đưa hai ngón tay động tác đếm tiền về phía đám bạn. Họ lập tức giơ ngón cái.

sang Tống Tri. Sắc mặt cô lắm, mắt đỏ nhưng vẫn cố giữ vẻ đoan trang.

động tác mời.

Rồi đưa tay về phía Lâm Trạm đòi ly rượu.

“Cảm ơn quan tâm. Phiền dắt ‘bạn trai của giúp.”

nhếch môi.

“Anh đây, uống vui.”

Lâm Trạm thoáng chần chừ, nhưng cuối cùng vẫn xuống.

“Anh uống với em.”

khẽ , gật đầu.

“Tổng giám đốc Lâm nhã hứng thì xin tiếp .”

Tống Tri c.ắ.n răng, rốt cuộc cũng xuống bên cạnh .

Không ai huýt sáo một tiếng, cả đám chúng bằng ánh mắt hóng chuyện sợ lớn. Ai mà chẳng tò mò, tận mắt chứng kiến cũ và mới chung một bàn.

Yên bình ư?

.

“Uống thế nào?” hỏi.

liếc Tống Tri một cái nhạt.

“Đơn giản thôi, lắc xúc xắc. So điểm lớn nhỏ. Ai thua thì rút một lá bài. Không theo nội dung trong đó thì uống.”

Không khí lập tức sôi động hẳn lên. Hắn chằm chằm, ánh mắt như kẻ săn phát hiện con mồi thú vị.

“Được.”

Hắn cầm hộp xúc xắc lắc lên, mở .

“Một mặt năm, còn đều là sáu.”

điểm của sẽ thấp. Người thường xuyên tiếp khách bàn chuyện ăn, mấy trò thể rành?

mỉm với , mở hộp của .

“Bốn sáu, một bốn.”

thua. Chơi là chịu.”

, đưa tay lấy một lá bài bàn, giơ lên cho xem.

“Hình phạt là… hôn bên .”

Tiếng reo hò nổi lên khắp nơi.

Trùng hợp thật, bên . Còn bên … là Tống Tri.

bật dậy, giữ nổi vẻ bình thản nữa.

“Mấy gian lận! Nội dung bài chắc chắn !”

vẫn yên, sắc mặt cô , thấy thú vị vô cùng.

Một bạn lên tiếng:

“Em gái, . Nếu bạn trai em thua, hôn chẳng là em ?”

Tống Tri sững .

Nghe hợp lý.

Họ sai. Nếu thua, hôn đúng là cô .

Chỉ là lắc xúc xắc từng trượt -  thua thắng, bao giờ sai sót.

“Lâm Trạm, đừng hôn cô …”

Bạn cần đăng nhập để bình luận