KHƯƠNG ĐƯỜNG
Chương 1.
1
“Lâm Trạm, sắp về ?”
Kim đồng hồ chỉ một giờ sáng. Điện thoại vẫn im lìm, một tin nhắn. Từ khi ở bên , từng xã giao muộn như . thấy bất an nên gọi cho .
Điện thoại bắt máy. Một lát , đầu dây bên vang lên giọng phụ nữ, dịu dàng mềm mỏng, chẳng chút sắc cạnh nào, nhưng lời khiến cảm thấy ý.
“Chị Khương Đường đừng lo, Lâm Trạm uống say , em đang đưa về.”
khẽ nhíu mày. Vừa định lên tiếng thì trong điện thoại truyền đến giọng Lâm Trạm. Lơ mơ nhưng rõ ràng, từng tiếng một, đầy lưu luyến.
“Tri Tri… Tri Tri…”
Cái tên vang lên liên tiếp, như thể cố tình để thấy.
trong tên , hề âm đó.
“Lâm Trạm, nhận nhầm , đừng dựa em.”
Sau vài tiếng động khẽ, cô buông một câu trách yêu. Giọng điệu nửa đẩy , nửa níu , diễn tròn vai.
“Không ai khác… vẫn luôn là em…”
Hắn còn hết câu thì cuộc gọi ngắt.
Giống như đang che giấu điều gì đó, nhưng cũng hẳn chỉ là che giấu.
2
sofa chờ về, mệt mỏi xoa nhẹ thái dương.
Chuông cửa vang lên. dậy mở cửa.
Lâm Trạm gần như vững, cả say khướt dựa một cô gái. Cô vòng tay ôm lấy eo , hai dính sát đến mức thấy mật.
“Cảm ơn cô đưa về. Xin hỏi cô là?”
Cô ngẩng đầu , bước trong, ánh mắt quên lướt quanh căn nhà. Trong đó chút ngưỡng mộ, xen lẫn một tia tiếc nuối khó gọi tên.
Dưới ánh đèn, mới rõ cô . Mặt trái xoan, môi nhỏ xinh, da trắng mịn, lớp trang điểm tinh tế. Mái tóc dài theo động tác khẽ lay, thoảng mùi hương dịu nhẹ. Từng cử chỉ đều toát lên vẻ trong trẻo, ngây thơ, kiểu phụ nữ mà đàn ông từng trải dễ động lòng.
Trực giác của phụ nữ mách bảo , dù cô năng lễ phép, trong ánh mắt vẫn ẩn một chút địch ý.
“Chào chị, em là Tống Tri.”
Tống Tri.
Trùng với cái tên “Tri Tri” gọi.
khẽ cau mày.
“Trước giờ từng gặp cô?”
Những phụ nữ bên cạnh Lâm Trạm, đều rõ. cái tên Tống Tri , từng qua, cũng từng gặp mặt.
“Trước đây em du học, mấy hôm mới về nước. Không ngờ trùng hợp cùng công ty với Lâm Trạm.”
Nghe ẩn ý trong lời cô , khẽ .
“Vậy là hai quen từ ?”
Tống Tri tươi hơn, như thể chờ sẵn câu hỏi .
“Em và là bạn đại học.”
Bề ngoài vẫn bình thản, nhưng trong lòng chướng tai với hai chữ “đại học”.
Bởi quãng thời gian đó…
Là lúc dễ nảy sinh chuyện nhất.
3
Tiễn Tống Tri , xuống đút canh giải rượu cho . Hắn ngủ yên, miệng lẩm bẩm điều gì đó.
Lần còn gọi “Tri Tri” nữa, thỉnh thoảng bật vài tiếng “Đường Đường”.
bật khẽ.
Người đàn ông mặt quả thật ưa . Ngũ quan cứng cáp mà vẫn hài hòa, hình rắn rỏi do tập luyện lâu năm, ánh mắt lúc nào cũng như sẵn tình ý. Nhìn thế nào cũng là mẫu đàn ông .
để gối đầu lên đùi , tay hờ hững xoa nhẹ hai bên thái dương cho .
Hắn khẽ cọ đầu, tìm vị trí thoải mái ngủ .
Nửa tiếng , tỉnh . Ánh mắt rõ ràng hơn.
“Đường Đường, say ?”
Giọng vẫn dịu dàng như khi.
đỡ thẳng dậy lên.
“Là Tống Tri đưa về.”
thẳng khi câu đó, nên thấy rõ gương mặt vốn ít khi để lộ cảm xúc xuất hiện một thoáng rạn vỡ. Hắn vẻ cuống lên.
“Đường Đường, em đừng hiểu lầm. Cô chỉ là đồng nghiệp thôi.”
Hắn siết c.h.ặ.t bát giải rượu trong tay, đầu ngón tay vô thức miết quanh miệng bát.
, đó là thói quen mỗi khi chột .
“ hai bạn đại học ?”
Giọng vẫn nhẹ. Hắn đột ngột dậy, kéo lòng ôm c.h.ặ.t. Lực tay mạnh đến mức gân xanh mu bàn tay nổi rõ.
Ở tư thế , thấy mắt .
“Bọn học cùng đại học, nhưng đó còn liên lạc. Anh cũng vì cô công ty .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/khuong-duong-todc/chuong-1.html.]
“Trước đây hai từng yêu ?”
Sự im lặng kéo dài đến mức ngoài cửa sổ trời lờ mờ sáng. Cuối cùng như hạ quyết tâm.
“Bọn từng ở bên một thời gian… chia tay.”
Thấy gì, đặt cằm lên đỉnh đầu . Khi cất tiếng, thở phả xuống khiến da đầu tê nhẹ.
“Anh thề, khi chia tay bọn hề liên lạc nữa. Đường Đường, em tin ?”
“Anh với em là vì em nghĩ nhiều. Em mà, tim nhỏ lắm, trao cho em thì còn chỗ cho ai khác.”
Hắn khẽ kéo một chút, thẳng mắt . Trong đôi mắt là thứ tình cảm chắc nịch, như thể chỉ chứa mỗi , nghiêm túc mà nóng bỏng.
“Lâm Trạm, nếu với cô nối tình xưa, cứ với . sẽ cản. nếu hai lén lút lưng , nhất định sẽ hối hận.”
Giọng nhẹ, hề cao giọng đe dọa.
Hắn dường như thở phào, hạ thấp giọng.
“Sẽ ngày đó .”
Bàn tay khẽ vuốt tóc , dịu dàng đến lạ.
thích mái tóc dài, mềm và mảnh của . Hai năm qua, từng đổi kiểu.
lúc , trong đầu chợt lóe lên một ý nghĩ.
Tống Tri hình như cũng để tóc dài như .
4
Cỏ dại một khi nhú mầm, sẽ lan khắp nơi, cướp sạch dưỡng chất xung quanh.
Tống Tri cũng . Cô gần như len lỏi từng ngóc ngách trong cuộc sống của và .
Lần đó mở cửa thấy cô , bất ngờ. Cô ngọt ngào.
“Anh Lâm Trạm dậy ạ?”
“Có việc gì ?”
thừa nhận giọng mấy dễ , nhưng cũng đến mức khiến cô đỏ hoe mắt ngay tức thì.
“Đường Đường, ai đến thế…”
Hắn tới cạnh .
“Tri Tri…”
Dường như nhận cách gọi quá mật, khựng , đổi giọng.
“À… Tống Tri.”
Nói xong, sang giải thích.
“Đường Đường, sáng nay ký hợp đồng. Tài xế việc về quê, Tống Tri ở gần đây nên tiện qua đón .”
Tài xế thì thể tự lái .
Nếu mệt, chẳng còn .
Một loạt câu hỏi hiện lên trong đầu, nhưng hỏi.
hiểu rõ, khi một đàn ông đổi lòng, lý do lúc nào cũng đầy đủ.
mệt, gì, lặng lẽ quần áo. Còn phụ nữ ngoài phòng khách, thậm chí buồn xã giao cho phép.
Tống Tri lái xe chở . Chiếc xe lướt qua mặt . bắt gặp ánh mắt khiêu khích của cô trong gương chiếu hậu, liền mỉm đáp .
Trong mắt cô thoáng qua vẻ sững sờ.
5
Những điều bất thường dần trở nên rõ ràng. Hắn về nhà ngày một muộn hơn. Năm thì ba là Tống Tri đưa về.
“Lâm Trạm, dạo bận đến ?”
hỏi khi đang ở trong bếp món sườn xào chua ngọt thích nhất.
Hắn trả lời hờ hững.
“Dạo công ty nhiều việc thôi, em đừng lo.”
Tay vẫn rửa sườn, món thể nhắm mắt cũng . hỏi thêm một câu như vô tình.
“Mấy tiếp khách gần đây, đều đưa Tống Tri theo ?”
Nhắc đến cái tên , mới xỏ dép tới lưng , vòng tay ôm lấy từ phía , đặt cằm lên cổ . Đó là kiểu nũng quen thuộc của .
“Năng lực việc của cô tin tưởng hơn.”
“Chuyện công ty em đừng bận tâm. Ở nhà thiếu phu nhân ngoan ngoãn là .”
Hắn xoay đối diện với .
gì.
chợt nhận , lẽ quá thờ ơ với đàn ông mặt.
Thờ ơ đến mức nhận lòng rẽ sang hướng khác từ lúc nào.
“Hôm nay ăn cơm , đến công ty sớm.”
Ánh mắt còn lộ vẻ mệt mỏi, rõ ràng tối qua ngủ ngon.
Hai năm nay công ty của phát triển lớn. Nhiều việc chỉ cần lệnh là , mà vẫn luôn tự xử lý.
“Thế ăn gì?”
Hắn từng chê căng tin công ty ngon, còn nửa đùa nửa thật năn nỉ nấu cơm mang theo cho .
“Không , ăn tạm ở công ty cũng .”