Không Phải Anh

Chương 7

13.

 

Ngày tôi và Chu Phùng Di ly hôn, Đường Nguyệt Như cũng lẽo đẽo theo.

 

Cô ta nắm c.h.ặ.t t.a.y Chu Phùng Di như sợ tôi bỏ bùa mê anh ta rồi cướp mất.

 

Khi nhận được giấy chứng nhận ly hôn, cô ta rõ ràng thở phào nhẹ nhõm.

 

Lợi dụng lúc Chu Phùng Di đi lấy xe, cô ta lại đến khiêu khích tôi.

 

“Thừa dịp chúng tôi giận dỗi, cô làm phu nhân Chu ba năm, cứ coi như tôi ban ơn cho cô.”

 

“Tống Ấu Vi, cô nhớ cho kĩ, cô mãi mãi chỉ là con của bà già nghèo kiết xác.”

 

“Sau này, cẩn thận đấy, chờ tôi chơi c.h.ế.t cô.”

 

Tôi đưa tay giật tóc cô ta, cô ta kêu lên đau đớn.

 

Tôi ghé sát tai cô ta, cười khẩy: “Đường Nguyệt Như, tôi đang nắm giữ bằng chứng cô g.i.ế.c người.”

 

Cô ta cứng đờ người, mặt mày hoảng hốt.

 

Tôi nhìn cô ta với vẻ hài lòng, nói tiếp: “Nhưng yên tâm, tôi không độc ác như cô.”

 

“Tôi không muốn cô chết, tôi chỉ muốn cô sống không bằng chết.”

 

14.

 

Sau khi chúng tôi tuyên bố ly hôn, cái mác ngoại tình của Chu Phùng Di xem như đã đóng đinh.

 

Anh ta chẳng bận tâm.

 

Là nam minh tinh, lại là Ảnh đế, loại scandal này chẳng hề hấn gì với anh ta.

 

Sẽ luôn có người tha thứ cho anh ta.

 

Anh ta bắt đầu công khai xuất hiện cùng Đường Nguyệt Như, ra thông cáo tẩy trắng cho cô ta, còn dọn đường cho cô ta đóng phim.

 

Chu Phùng Di có tiền có quyền, chuyện nhỏ này chẳng mấy chốc đã xong xuôi.

 

Khi chúng tôi gặp lại, Đường Nguyệt Như đã hoàn thành một bộ phim b.o.m tấn, cao điệu trở lại.

 

Tối nay là sinh nhật của một bậc tiền bối, tôi được mời nên không thể vắng mặt.

 

Vừa đến cửa phòng tiệc, tôi đã thấy Đường Nguyệt Như khoác tay Chu Phùng Di, cất tiếng chào:

Bạn cần đăng nhập để bình luận