Không Phải Anh
Chương 4
7.
Đường Nguyệt Như luôn ghét tôi và mẹ tôi.
Hồi còn đi học, mẹ tôi làm giúp việc ở nhà Chu Phùng Di.
Đường Nguyệt Như theo bố mẹ đến nhà Chu Phùng Di chơi, lần đầu gặp mặt, bố mẹ Chu Phùng Di đã giới thiệu tôi với họ.
Bảo nó vừa ngoan ngoãn lại hiểu chuyện, học hành chăm chỉ, rất thông minh.
Đường Nguyệt Như giả vờ rất thân thiện, nói muốn kết bạn với tôi.
Sau lưng tôi, cô ta nói: “Học giỏi thì làm được gì? Cố c.h.ế.t cố sống vào được đại học tốt, sau này ra trường cũng chỉ làm công cho chúng ta thôi.”
“Mẹ nó cũng đáng ghét, suốt ngày cười hề hề, một con ô sin mà cứ vênh váo, đồ nhà quê sinh ra đứa con cũng nhà quê, kinh tởm c.h.ế.t được.”
Mẹ tôi đón tôi tan học, gặp Đường Nguyệt Như.
Cô ta cười rồi dùng tiếng anh gọi mẹ tôi là đồ khốn nạn, mẹ tôi không hiểu, còn khen cô ta xinh xắn đáng yêu, đưa cho cô ta khoai lang khô mẹ tôi tự làm.
Đường Nguyệt Như quay người ném thẳng vào thùng rác, chế nhạo mẹ tôi: “Thối hoắc, chó còn chẳng thèm ăn.”
Mẹ tôi bối rối, mặt đỏ tía không dám ngẩng lên, khiến những người xung quanh cười ầm lên.
Tôi ném cặp sách xuống, lao vào giật tóc Đường Nguyệt Như.
Thấy tôi bị đánh, mẹ tôi nhào tới che chắn cho tôi. Bà bị bạn của Đường Nguyệt Như đạp một cái ngã xuống, m.á.u đột nhiên chảy ra rất nhiều.
Hôm đó, mẹ tôi được chẩn đoán ung thư tử cung.
Những tế bào ung thư đáng sợ ấy, âm thầm xuất hiện, rồi lặng lẽ cướp đi sinh mạng của mẹ tôi.
Miếng ngọc bội đó là mẹ tôi trước khi mất, giấu tôi, lạy từng bước một lên Linh Sơn cầu xin cho tôi.
Mẹ tôi nói, Phật ở Linh Sơn là Phật linh thiêng nhất.
Tôi cố nén nước mắt, hỏi mẹ tôi tại sao?
Mẹ tôi cười, nói đó là bí mật, không thể nói cho tôi biết.
Thực ra tôi biết, hồi nhỏ tôi từng bị ốm nặng, mẹ tôi đã lên Linh Sơn cầu Phật Tổ phù hộ.
Bà từng ước nguyện, bằng lòng dùng một nửa tuổi thọ của mình, đổi lấy sức khỏe và bình an cho tôi.
Sau đó, bệnh của tôi khỏi hẳn.
Vị Phật Tổ linh thiêng đã mang mẹ tôi đi mất.
Khi biết chuyện, Đường Nguyệt Như cười nhạo mẹ tôi: "Lũ nhà nghèo chỉ biết mê tín dị đoan, giữ lại cái thứ bỏ đi ấy có ích gì, chi bằng bán thận bán gan kiếm ít tiền cho con gái còn hơn."
8.
Hai giờ sáng, Chu Phùng Di đưa Đường Nguyệt Như về.