Không Phải Anh
Chương 5
9.
Ngọc bội của tôi là do Đường Nguyệt Như vứt đi sáng nay, chắc là vẫn chưa bị xử lý.
Chu Phùng Di lái xe đưa tôi đến bãi rác, phóng như bay.
Anh ta cùng tôi lục tìm trong đống rác, một người mắc bệnh sạch sẽ, vậy mà cũng chẳng sợ bẩn, sợ hôi, tay chân lấm lem bùn đất.
Từ lúc trời tối tìm đến khi trời tờ mờ sáng, tôi vẫn không tìm thấy gì cả.
Khi mặt trời mọc, tôi bỗng cảm thấy vô cùng bất lực.
Ánh sáng vàng rực nơi chân trời khiến mắt tôi nhói đau, tôi cắn chặt môi để kìm nén nước mắt, cố gắng giữ vững tinh thần, không dám để mình bật khóc.
Hai ông bà ở bãi rác thấy tôi đáng thương, cũng đến giúp tôi tìm.
Bạn cần đăng nhập để bình luận