Không ngủ với đàn ông trên 25
Chương 7
Tôi liếc nhìn cánh tay của Trương Ý đang khoác trên tay Phú Châu. Rõ ràng Phú Châu để ý, nhưng không rút ra mà còn nhìn tôi với vẻ khiêu khích.
Hừ, đồ trẻ con, những gì anh chơi chỉ là đồ thừa của chị thôi.
Tôi quay đi, ngồi xuống bên cạnh chàng cảnh sát, mỉm cười với anh ta.
"Chào anh, tôi là Đào Ninh."
"Chào cô, tôi, tôi là Trần Hạo."
Trần Hạo càng đỏ mặt, lúng túng nắm lấy đường may của quần.
Tôi khẽ cười, chỉ vào mặt anh ta.
"Anh có chút gì đó trên mặt kìa."
"Á, xin lỗi, tôi sẽ lau ngay."
Trần Hạo vội vã lau mặt, trong khi đối diện, Linh Hàn San ngơ ngác!”
"Ninh Ninh, mặt anh ấy có dính gì đâu."
"Ai không có à?"
Tôi chống tay lên bàn, liếc mắt về phía Trần Hạo.
"Trên mặt anh có chút đẹp trai."
#trasuatiensinh
Trần Hạo mặt đỏ như quả b om sắp nổ tung, nhưng khóe miệng lại không kìm được mà cong lên, nở nụ cười, lộ ra hai lúm đồng tiền, vừa đẹp trai vừa dễ thương.
Tôi càng vui vẻ hơn, định mở miệng nói tiếp thì đột nhiên nghe thấy tiếng bước chân vội vã.
Phú Châu nắm lấy cánh tay tôi, kéo tôi đứng dậy khỏi ghế, vẻ mặt nghiêm nghị.
"Đào Ninh, về nhà với tôi."
Trần Hạo lập tức đứng dậy ngăn cản.
"Buông cô ấy ra!"
"Anh là cái thá gì?"
Phú Châu lạnh lùng nhìn Trần Hạo. Ánh mắt của họ chạm nhau, bùng lên như lửa cháy.
Trần Hạo lấy chứng minh cảnh sát từ túi ra, vẻ mặt nghiêm túc.
"Tôi là cảnh sát! Nếu anh không buông cô ấy ra, tôi sẽ bắt anh vì tội gi am g iữ trái phép."
Phú Châu ngẩn người.