Không ngủ với đàn ông trên 25

Chương 12

Chúng tôi đến chợ mua rất nhiều đồ ăn rồi lái xe về nhà.

 

Khi ra khỏi thang máy, tôi nhìn thấy Phú Châu tay xách đầy túi đồ, chợt cảm thấy nghi ngờ. Là một bệnh nhân un g th ư, sức khỏe của anh có phải quá tốt không?

 

Về đến nhà, Phú Châu bận rộn mang đồ vào bếp, chỉ huy tôi giúp rửa rau.

 

Anh buộc tạp dề cho tôi, vừa buộc vừa có những hành động không đứng đắn. Đôi bàn tay nóng bỏng lướt vào dưới váy của tôi, hơi thở ấm áp thì thầm bên tai, Phú Châu bắt đầu hôn lên cổ tôi.

 

"Vợ yêu—"

 

20

 

Tôi nằm dài trên ghế sofa, không muốn nhúc nhích chút nào. 

 

Phú Châu bận rộn trong bếp, vui vẻ ngân nga một bài hát. 

 

Có đôi khi tôi bắt đầu nghi ngờ sự thật về căn bệnh un g t hư của anh.

 

Phú Châu nấu xong bữa tối, dọn thức ăn lên bàn và hài lòng gật đầu.

 

"Chị ơi, ăn cơm thôi."

 

Tôi vẫy tay với anh. 

 

"Em mệt quá, không muốn động đậy, anh bế em đi."

 

Phú Châu bước lại gần, một tay ôm lấy eo của tôi, dễ dàng bế tôi lên.

 

Tôi nâng lông mày.

 

"Sức lực tốt quá, chồng nhỉ~"

 

Lời gọi "chồng" khiến Phú Châu vui mừng, tràn đầy hạnh phúc. 

 

Anh ôm chặt eo tôi, áp tai vào bên mặt tôi.

 

"Chưa nghe rõ, gọi lại lần nữa đi."

 

"Chồng ơi—"

 

Phú Châu cúi xuống hôn tôi.

 

Chúng tôi lại có xu hướng "xông vào lửa", tôi phải giữ tay anh lại.

 

"Ăn cơm trước đã, em thật sự không có sức."

 

Sau bữa tối, điện thoại reo, tôi nhận cuộc gọi thì giọng của Lâm Hàn San vang lên từ đầu dây bên kia.

 

"Ninh Ninh, đi làm đẹp với tớ nhé."

 

Tôi gật đầu.

 

"Được, gặp ở địa điểm cũ."

 

Phú Châu nghe thấy, kéo tôi không cho đi.

 

"Em đi đâu, tôi đi cùng em."

 

"Đi làm đẹp với Lâm Hàn San, lâu rồi em chưa làm mặt, cần gì phải đi cùng?"

 

Phú Châu không cản tôi nữa. 

Bạn cần đăng nhập để bình luận