Không ngủ với đàn ông trên 25

Chương 3

"Phú Châu?"

 

Đầu óc tôi có một khoảnh khắc trống rỗng.

 

Đây có phải là chú cún con ngoan ngoãn thường làm nũng tôi, ôm lấy cánh tay tôi gọi chị đây sao?

 

Tôi nheo mắt quan sát anh ta, trong đầu đột nhiên nhớ đến một tin đồn, nghe nói vị chủ tịch cũ của Tập đoàn Đông Châu rất cưng chiều cháu trai, lấy tên của anh ta đặt tên cho công ty. Anh ta cũng họ Phú, sao tôi chưa bao giờ nghĩ đến chuyện này nhỉ?

 

"Anh là người thừa kế của Đông Châu?"

 

Phú Châu nhàn nhạt nhìn tôi một cái, đứng dậy, bước đến trước mặt tôi.

 

Bình thường anh ta hay vô tư khoác vai tôi, hoặc ôm lấy cánh tay tôi, đứng thì chẳng đứng cho ngay ngắn. Tôi chưa từng để ý, hóa ra anh ta đứng thẳng lên thì lại cao lớn #trasuatiensinh  và áp đảo như vậy.

 

Phú Châu giễu cợt nhếch môi.

 

"Thất vọng hay là bất ngờ hả, chị gái?"

 

"Vậy nên anh làm cả một vòng lớn như vậy, thu mua Viễn Dương đều là vì tôi sao? Phú Châu, anh bị bệnh à? Mọi người chỉ vui chơi thôi, anh cần gì phải nhắm vào tôi như thế?"

 

Thật là bực mình, việc tôi đá anh là tôi sai, nhưng tôi cũng đã tặng anh một chiếc xe thể thao rồi. Ba năm nay cũng không để anh thiệt thòi gì, có cần phải tr ả th ù đến mức này không?

Bạn cần đăng nhập để bình luận