HỦY DUNG VÌ ANH TA, NHƯNG ANH TA NÓI CHỈ MUỐN CHƠI ĐÙA

1

Thời còn đại học, từng dùng tiền như một sợi dây vô hình, trói buộc Hoắc Chi Vũ bên suốt ròng rã ba năm trời.

 

Đến khi gia đình rơi cảnh phá sản, vẫn cố chấp ép cạnh trong đêm cuối cùng như một sự níu kéo tuyệt vọng.

 

Thế nhưng cũng chính đêm hôm , khách sạn bất ngờ chìm trong biển lửa dữ dội.

 

Để cứu thoát , trả giá bằng nửa khuôn mặt ngọn lửa tàn nhẫn thiêu hủy, rơi trạng thái hôn mê suốt ba ngày dài trong bệnh viện.

 

Khoảnh khắc mở mắt tỉnh , việc đầu tiên là lê từng bước nặng nề với thể đầy thương tích tìm Hoắc Chi Vũ.

 

Vậy mà ngay cửa phòng bệnh của , thấy tiếng đám bạn ồn ào, đầy chế giễu:

 

“Con nhỏ đó vốn dĩ chẳng xinh gì, giờ hủy dung còn phá sản, càng tư cách cạnh Chi Vũ của tụi nữa.”

 

……

 

Hồi còn học, từng dùng tiền như một chiếc xiềng xích, quấn lấy Hoắc Chi Vũ suốt ba năm rời.

 

Ngày gia đình sụp đổ, vẫn ngang bướng ép ở bên trong đêm cuối cùng, như thể chỉ cần níu giữ thêm một chút nữa là thứ sẽ tan vỡ.

 

trớ trêu , đúng đêm khách sạn bốc cháy dữ dội.

 

Để kéo khỏi biển lửa, thiêu cháy nửa khuôn mặt, rơi hôn mê suốt ba ngày trong bệnh viện lạnh lẽo.

 

Sau khi tỉnh , điều duy nhất nghĩ đến là gắng gượng lê thể kiệt quệ tìm .

 

Thế nhưng ngoài cửa phòng bệnh của , rõ mồn một tiếng đùa của đám bạn :

 

"Con nhỏ đó vốn , giờ hủy dung còn phá sản, càng xứng với Chi Vũ nhà nữa."

 

"Chi Vũ chẳng nộp đơn trao đổi ở nước ngoài ? Đây là cơ hội để cắt đứt với đứa con gái xí đó, còn luyến tiếc gì?"

 

Một giọng quen thuộc vang lên, lạnh nhạt đến mức khiến tim như đông cứng: "Chỉ là chơi đùa một chút thôi."

 

c.h.ế.t lặng, hình ảnh phản chiếu của lớp gạch kính lạnh lẽo.

 

Gương mặt bỏng đến méo mó, biến dạng đến mức chẳng còn nhận nổi dáng vẻ con .

 

Trái tim như x.é to.ạc thành một lỗ hổng lớn, từng cơn gió lạnh len lỏi bên trong, khiến nỗi đau âm ỉ buốt giá, nặng nề đến nghẹt thở.

 

rời khỏi Hải Thành, tự nhủ rằng đời sẽ bao giờ còn gặp Hoắc Chi Vũ nữa.

 

Thế nhưng vì gom đủ tiền học phí cho con gái, qua lời giới thiệu của quen, nhận công việc gia sư tại một khu nhà giàu.

 

Và cũng chính tại nơi đó, gặp , trong một tình huống thể ngờ tới.

 

Anh đang cúi xuống, dịu dàng dặn dò bé: "Bố , con ở nhà nhớ lời cô giáo nhé."

 

Năm năm trôi qua, yên bề gia thất, còn thì xóa vết sẹo năm nào và chỉnh sửa khuôn mặt của .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/huy-dung-vi-anh-ta-nhung-anh-ta-noi-chi-muon-choi-dua/1.html.]

 

Anh đầu, khẽ gật đầu chào một cách lịch sự, ánh mắt xa lạ, hề nhận từng gắn bó trong quá khứ.

 

Khoảnh khắc bước chân phòng khách, cả như đóng băng tại chỗ.

 

Người đàn ông dậy về phía , chiếc kính gọng mảnh đặt sống mũi cao càng tôn lên vẻ lạnh lùng, cao quý đến xa cách.

 

"Chào cô, cô là giáo viên Trình ? Mời ." Anh gật đầu chào, giọng điệu nhã nhặn mà xa xôi.

 

Lúc mới sững sờ nhận , chủ thuê chính là Hoắc Chi Vũ.

 

Chàng nam thần nghèo khó năm nào từng dùng tiền chèn ép, buộc cúi đầu, giờ đây trở thành một đàn ông thành đạt, thậm chí còn cả con trai.

 

"Tiểu Chu, chào cô Trình con." Anh nhẹ nhàng vỗ vai bé, giọng trầm ấm hơn hẳn.

 

cố gắng kìm nén ý định lưng bỏ chạy, tự trấn an rằng thứ sẽ , đó khó khăn cất lời: "Chào con Tiểu Chu, cô là cô Trình, giáo viên dạy piano của con."

 

nhịn mà lén liếc biểu cảm của Hoắc Chi Vũ.

 

Ánh mắt dừng đứa trẻ, khóe môi khẽ cong lên dịu dàng, khác với vẻ lạnh nhạt ban nãy, giống như một cha hiền từ thực thụ.

 

Được dẫn phòng đàn, ngay khi cánh cửa mở , hình ảnh cây đại dương cầm quen thuộc khiến nhịp tim khựng trong thoáng chốc.

 

Đó chính là món quà sinh nhật ông nội từng đấu giá ở Ý để tặng năm xưa.

 

Phía bên trong nắp đàn vẫn còn một vết xước nhỏ, mờ đến mức khó nhận — dấu vết để khi còn bé, trong một tức giận luyện đàn.

 

Sau khi gia đình phá sản, cây đàn trị giá hàng triệu tệ cũng đem thế chấp, còn thuộc về nữa.

 

Vòng xoay phận thật trớ trêu, cuộc gặp gỡ lúc bất ngờ khiến khỏi bật chua chát.

 

Những ký ức cũ cùng cảm xúc hỗn độn dâng lên như sóng cuộn, cố gắng hết sức mới thể giữ bình tĩnh để bắt đầu buổi dạy.

 

Tiểu Chu là một bé hoạt bát, bỗng nhiên tò mò hỏi:

 

"Cô Trình ơi, cô thể đàn cho con bài khác ? Mấy bản con chán ."

 

khẽ gật đầu đồng ý.

 

Ngón tay chạm lên phím đàn, ký ức như sống dậy, giai điệu quen thuộc tuôn trào một cách tự nhiên đầu ngón tay.

 

Khi bản nhạc kết thúc, ngẩn ngẩng lên, bất chợt bắt gặp Hoắc Chi Vũ đang ở cửa, lập tức giật tỉnh táo .

 

"Hoắc ..."

 

Nửa khuôn mặt chìm trong bóng tối, thần sắc khó đoán, giọng trầm thấp vang lên: "Tại cô Trình chọn bài ? Với mới bắt đầu, vẻ phù hợp cho lắm."

 

 

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận