Hoàng hậu điên và Hoàng đế bù nhìn

Chương 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ta kiệu, mà trực tiếp cưỡi ngựa song song cùng Ứng Gia Nguyệt, đến Vương phủ thành nghi thức xong,  cũng đợi trong phòng hỉ, mà cùng tiệc ăn cơm.

Đợi đến khi về phòng uống xong rượu giao bôi, thị nữ và hỉ bà đều lui , Ứng Gia Nguyệt bỗng thốt một câu: “Đây là đầu tiên  thành .”

Ta hiểu nên đáp: “Thật khéo,  cũng là đầu tiên thành .”

Anh đưa cổ tay lên mắt : “Chiếc vòng   vẫn luôn đeo.”

Dưới lớp hỉ bào đỏ rực lộ một đoạn cổ tay trắng như ngọc, đó còn đeo một chiếc vòng vàng nạm ngọc đỏ nặng trĩu.

Ánh mắt  khựng một nhịp, mặt , mỉm .

“Ứng Gia Nguyệt, gì thì cứ thẳng.”

Anh hạ cánh tay xuống, thần sắc vẫn lạnh nhạt như cũ: “Tất cả tùy ý nàng.” Chỉ là vành tai đỏ bừng như sắp nhỏ m.á.u.

Ta : “Ngươi tự tin lời ? Nếu thật sự tùy ý , thì ngươi đang cố tình quyến rũ cái gì chứ?”

Anh mím môi,   trúng tim đen nên lên tiếng nữa.

“Lại đây tháo tóc cho .” Ta gương sai bảo , lưng , động tác nhẹ nhàng tháo bỏ những trang sức trân châu ngọc báu đầy đầu cho .

Trong gương đồng phản chiếu bóng hình của hai chúng , hóa xứng đôi đến lạ.

“Ứng Gia Nguyệt, chúng sẽ tay lúc cha ngươi c.h.ế.t.” Ta qua gương đồng.

Động tác của dừng , cũng qua gương, khẽ “ồ” một tiếng lạnh nhạt.

Sau khi chiếc trâm vàng cuối cùng tháo xuống,  dùng lược chải mượt đuôi tóc, dậy Ứng Gia Nguyệt bằng xương bằng thịt, : “Không đảm bảo sẽ thành công, cho nên, hãy kịp thời tận hưởng niềm vui , Cửu điện hạ?”

Trong tiếng kinh ngạc của bế ngang lên, từng bước về phía giường.

“Ngươi bế nổi  , là để dành sức lực lát nữa mà dùng .”

Ứng Gia Nguyệt vì sự thật là võ công  cao cường nên đành ngậm miệng.

Trăng lên đầu cành liễu, trong phòng vẫn còn vương vấn ấm,  từ cao xuống với nụ khó giấu, dùng hai tay che mặt, thở định: “Ta... Ta mệt, nghỉ một lát là... là thôi...”

Ta nâng cổ tay lên hôn một cái, hiếm khi vạch trần : “Ừm, ngươi  mệt, là do  tự chủ động.”

Ta đang nghĩ liệu việc đảo lộn vị trí thú vị ? Hay là chỉ khi với Ứng Gia Nguyệt thì mới thấy thú vị?

Đêm ép cung đó hiện trường hỗn loạn, chúng  đợi đến lúc Diễm Vương và Thái t.ử đ.á.n.h đến lưỡng bại câu thương mới gia nhập, thời cơ nắm bắt vô cùng tinh diệu, ngư ông đắc lợi.

Thái t.ử và Diễm Vương thấy tiếng bước chân, đều đầy mong đợi đầu vì nghĩ rằng thắng, ngờ bước là  và Ứng Gia Nguyệt.

“Tham kiến Thái t.ử điện hạ, Nhị hoàng .” Ứng Gia Nguyệt khiêm nhường hành lễ.

Tiếc là chẳng ai để ý.

Mọi đều mải mê kinh ngạc, bởi vì ai ngờ thắng cuộc cuối cùng là Cửu hoàng t.ử - cách xa ngai vàng nhất.

Ta lớn tiếng hỏi: “Các vị ai phục ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/hoang-hau-dien-va-hoang-de-bu-nhin/chuong-8.html.]

Thái t.ử lạnh : “G.i.ế.c bổn cung thì ? Danh chính ngôn thuận, cái ghế hoàng đế các cũng vững .”

Ta chẳng hai lời, vung đao c.h.é.m đứt cổ  , khì khì : “Chẳng cả, dưa hái xanh ngọt, nhưng ăn mới , ngọt thì cũng thể giải khát mà, ngươi thấy đúng , Nhị hoàng ?”

Ngày Không Vội

Diễm Vương t.h.i t.h.ể nhắm mắt của Thái t.ử, nuốt nước bọt, cố giữ giọng bình tĩnh: “Cửu ,   thể giúp , chỉ cần  tha cho  một con đường sống.”

Ứng Gia Nguyệt chỉ về phía : “Xin hoàng , quyết định , hỏi ý kiến phu nhân của mới .” 

Ta đưa tay nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt : “Lần đóng vai... giống một con rối đấy.”

“Hoàng chẳng lẽ từng nghĩ ép cung thất bại sẽ c.h.ế.t ? Cũng như thôi, chỉ là sự khác biệt giữa việc c.h.ế.t trong tay Thái t.ử c.h.ế.t trong tay chúng  mà thôi.” 

Ta vẩy m.á.u lưỡi đao, trấn an: “Hoàng đừng sợ, đao pháp của  lắm, chẳng đau chút nào .”

Dọa một trận phát khiếp, kết quả là g.i.ế.c . Thuần Quý phi hét lớn “Đừng g.i.ế.c con lao thẳng tới,  theo bản năng né tránh.

Ta chỉ đành g.i.ế.c Hoàng hậu . Chẳng còn cách nào khác, những quá yêu con , nếu để Hoàng hậu sống, nửa đời của  chẳng sẽ mất ngủ .

Ý của cha  cũng là giữ Diễm Vương,  đầu hỏi Ứng Gia Nguyệt: “Ngươi thấy thế nào?” Ứng Gia Nguyệt rũ mắt suy nghĩ giây lát : “Tất cả tùy nhạc phụ và phu nhân quyết định.”

Ta : “Ngươi là hoàng đế, Diễm Vương  quan hệ thế nào với xã tắc của ngươi, ngươi  ý kiến gì cứ việc .”

Anh đáp: “Không g.i.ế.c.” 

Ta giả vờ giả vịt trêu chọc : “Bệ hạ minh.”

Từ khoảnh khắc đó  , hai chúng  sẽ còn nhiều cuộc đấu trí đây.

Ứng Gia Nguyệt danh chính ngôn thuận lên ngôi hoàng đế, đại thần bàn tán xôn xao bao nhiêu cũng địch nổi một vị Trấn Nam Vương đang nắm giữ trọng binh.

Mọi đều hiểu rõ,  - vị hoàng hậu - mới là nắm quyền thực sự, vị hoàng đế triều đình chỉ là con rối của 

Cha  thể uy h.i.ế.p bao lâu? Ứng Gia Nguyệt thể nhẫn nhịn bao lâu? Và sự hứng thú của  đối với thể duy trì bao lâu? Ta hạ chỉ chiêu mộ nữ binh, mở học đường cho nữ giới, khuyến khích phụ nữ triều quan.

Ứng Gia Nguyệt thấu tất cả nhưng từng hỏi han.

Ta ngược đãi thiên hạ, triều thần dâng tấu đàn hặc kết quả, chỉ thể ngầm mắng là "yêu hậu điên loạn".

Ta còn lấy việc trêu chọc Ứng Gia Nguyệt, : "Ta là hoàng hậu điên, là cái gì?"

Chàng đáp.

Thời còn ở phủ Cẩn Vương, hai thể coi là tâm đầu ý hợp, mặn nồng ân ái. Sau khi đăng cơ, đối mặt với càng lúc càng ít lời. Ta trong lòng đang tính toán kỹ, chẳng qua là vì lông cánh đủ, chỉ thể náu chờ thời.

Ta càng những việc kinh thế hãi tục, triều thần càng dễ lôi kéo hơn.

Những điều hiểu chứ?

Ta cũng đang đợi mà.

Đợi thanh đao của thành hình.

Lần đợi , chính là hai mươi năm.

Bạn cần đăng nhập để bình luận