Ứng Gia Thao Hoàng hậu đẻ , mất bình tĩnh, hét lên: "Ta gì sai , Ứng Gia Nguyệt đến còn chẳng , lấy tư cách gì đòi cưới Quận chúa? Quận chúa là nữ t.ử từng chiến trường, đó là mà nam t.ử bình thường thể điều khiển , lời gì sai ? Cô dựa cái gì mà đ.á.n.h ? Ứng Gia Nguyệt, ngươi ít giả vờ ở đó , thủ đoạn của ngươi còn lợi hại hơn cả đám nữ nhân tranh sủng, thật học từ nữa!"
Hay lắm, ở đây đang ít phi tần, mà thể dùng một câu đắc tội hết tất cả bọn họ.
Thuần Quý phi là tiếng đầu tiên, hôm nay bà vốn đến để xem náo nhiệt, thế càng đúng ý bà hơn.
"Điều khiển? Ha ha ha ha~ Nếu là Quận chúa cũng bực đấy, một cửu t.ử nhất sinh mới từ chiến trường trở về, chỉ vì là nữ t.ử mà một nam t.ử bằng điều khiển ? Chao ôi~ Thất điện hạ chẳng lẽ thực sự nghĩ rằng thể điều khiển Vũ Bình Quận chúa?"
Sự nhấn mạnh hai chữ "điều khiển" cộng với tiếng lanh lảnh như chuông bạc của bà , cái vẻ mỉa mai châm chọc thật khiến yêu thích.
Du Tần vội vàng con trai nhận : "Con trai thần ngày thường ham chơi, hiểu đạo lý lớn lao, khi về thần nhất định sẽ dạy dỗ nó nghiêm khắc, mong Quận chúa đừng chấp nhặt."
thật là một vở kịch , mở màn ở nơi nổi bật nhất nhưng giờ trở thành kẻ mờ nhạt nhất.
Ứng Gia Nguyệt quả thực chút thú vị.
Hắn rõ ràng những cách khác để giải thích với tên vô dụng Ứng Gia Thao , nhưng cố tình chọn đúng câu chắc chắn sẽ ăn tát.
Ta đang cố tình chọc để đ.á.n.h, nên khi tay cũng dùng quá nhiều sức, ngoài việc chiều theo ý thì còn ý cảnh cáo. Hắn cứ ôm mặt mãi là bởi vì mặt thực chẳng sưng chút nào.
Mọi chuyện tiếp theo diễn một cách thuận lý thành chương, Ứng Gia Thao cứ thế nhẹ nhàng đá văng khỏi cuộc chơi.
Mà đây chẳng qua chỉ là sự ứng biến nhất thời của .
Loại sẽ cam tâm tình nguyện bù ?
Loại ép bù thì mới là thú vị nhất.
Vở kịch kết thúc bằng việc Hoàng hậu quở trách vài câu và xử phạt Du Tần cùng Ứng Gia Thao.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/hoang-hau-dien-va-hoang-de-bu-nhin/chuong-5.html.]
Tiệc thưởng hoa kết thúc ch.óng vánh. Trước khi , Thuần Quý phi nắm lấy tay ngay mặt Hoàng hậu, nhẹ giọng quan tâm: "Quận chúa mang hoài bão lớn lao, đám công t.ử thế gia trong kinh thành ai xứng đáng với ? Theo thấy, vẫn nên là cùng dòng dõi tướng môn thì mới thể thấu hiểu lẫn ."
Lông mày khẽ nhếch, liếc thấy sắc mặt Hoàng hậu bỗng chốc đen như nhọ nồi.
Sở dĩ Diễm Vương thể đối đầu với Thái t.ử là vì trong những ủng hộ Định Tây Hầu, tuổi tác tương đương cha , con trai ông cũng trạc tuổi , thậm chí tận bốn để tùy ý lựa chọn.
Nếu chuyện thành hiện thực, dân trong kinh thành chắc hẳn đều sẽ cảm thán rằng bầu trời sắp đổi .
Ta khà khà : "Trong quân đội đa phần là những kẻ cứng nhắc, khó tìm lương duyên. Yêu cầu của cao, coi trọng nhất là nhan sắc, nếu nam t.ử nào độ tuổi khôi ngô tuấn tú, xin phiền các nương nương để mắt giúp cho."
"Quận chúa đúng là thẳng thắn," Thuần Quý phi gật đầu phụ họa, "Con cũng chẳng thể lúc nào cũng lấy bộ não và trái tim cho khác xem , chẳng chỉ còn trông chờ một lớp vỏ bọc ~"
Hoàng hậu lúc mới dỗ dành, nét mặt trở nên hiền hòa: "Bản cung nhất định sẽ tìm kiếm kỹ lưỡng, xứng với Vũ Bình nhà chắc chắn là nhất mỹ nam thiên hạ."
Nếu là nhất mỹ nam, gọi về nhà một "bình hoa" trưng bày cũng coi như là phong nhã.
Đáng tiếc nhắm trúng, bề ngoài tuy thể coi là bình hoa, nhưng bên trong chứa đầy tâm kế đen tối.
"Cái tát đó của đối với Cửu điện hạ mà đúng là tai bay vạ gió" Ta cố ý nhắc đến .
"Hắn trái còn đỡ cho , khiến cũng thấy ngại. Nghe mất từ nhỏ, càng thấy áy náy hơn. Vũ Bình xin phép nương nương cho một tấm lệnh bài nhập cung, hôm nào sẽ mang hậu lễ đến tạ với Cửu điện hạ."
Hoàng hậu rũ mắt trong giây lát, khi ngước lên nụ vẫn đổi: "Lệnh bài thì dễ thôi, ngươi cũng cần quá để tâm, Hủ nhi hiền lành, sẽ trách ngươi ."
Ngày Không Vội
Thuần Quý phi gì, chỉ dùng ánh mắt trêu chọc , khóe miệng giấu ý .
Ta thích náo nhiệt, và Ứng Gia Nguyệt cũng sống trong sự náo nhiệt đó mới .
Có lệnh bài, hành lễ cảm ơn rời khỏi ngự hoa viên.