Người nắm binh quyền trong tay rốt cuộc là khác biệt.
Ta khà khà : "Cha, con gái văn võ song , trong lòng cha đang thầm vui sướng ."
Ông liếc một cái, chúng thấy dã tâm của đối phương trong mắt , đó cùng sảng khoái.
"Ha ha ha ha, trách con mắng con, con đôi khi thật sự giống ."
Trọng sinh mười hai năm, đối với tình cảm của cha hề nỗ lực chút nào, những vun vén, mà còn mong chờ ngày mở mắt , bên ngoài lóc t.h.ả.m thiết rằng cha và cùng đời nhà ma , cái Hầu phủ to lớn sẽ chỉ còn .
Tiếc , hai họ hận thì hận thật, nhưng hận quá thì lên giường "đánh ", thậm chí khi uống t.h.u.ố.c tuyệt tự, họ còn "đánh" hăng hơn cả kiếp .
Ta liếc vị Hoàng đế đang long ngai, hiện giờ vẫn còn khỏe mạnh hăng hái, ai mà ngờ chỉ ba năm nữa thôi là sẽ đổ bệnh liệt giường cơ chứ.
Trong mắt Hoàng đế, cha thuộc phe trung lập, nhưng đó chỉ là lớp ngụy trang của ông, dã tâm của ông còn lớn hơn thế, ngay cả công lao phò tá quân vương ông cũng chẳng thèm để mắt.
Dập tắt dã tâm của ông và ngăn cản tố cáo, đều là những phương pháp thể tránh cho bi kịch tái diễn.
cảm thấy đủ, đủ quậy phá, đủ tìm đường c.h.ế.t, đủ náo nhiệt.
"Cha, đ.á.n.h trận cha mang con theo với." Ta rót thêm cho ông một chén rượu.
"Con?" Ông rũ mắt đ.á.n.h giá .
"Chiến trường trò đùa, con tuy học võ nghiêm túc, nhưng đều là mấy thứ hoa quyền tú cước, ở kinh thành đ.á.n.h hai tên công t.ử bột thì , chứ thực sự chiến trường, đợi cứu là con mất mạng , thế thì nhà họ Diêu thật sự tuyệt diệt mất."
Ta thầm nghĩ cha còn sợ tuyệt t.ử tuyệt tôn ? Nếu cha mưu phản thất bại thì chín họ cũng chẳng còn mạng, còn thể hậu duệ chắc?
Đương nhiên lời thể thẳng , nếu bây giờ mất mạng từ lâu .
Vì gần Hoàng đế, hành động thì thầm của cha con đều Hoàng đế thu tầm mắt.
Ngày Không Vội
Ông cao giọng hỏi: "Diêu hầu và lệnh ái đang chuyện gì ? Mặt mày hớn hở, cũng để trẫm cùng vui với nào?"
Cha vội vàng chắp tay: "Hoàng thượng thứ cho thần, tiểu nữ ngang ngược, thần đây là đang nó cho tức đến bật ."
Hoàng đế lộ vẻ hứng thú: "Ồ? Vậy thì trẫm càng ."
Không đợi cha từ chối, dậy hành lễ : "Thưa Hoàng thượng, con đang bàn với cha, con theo cha chiến trường, cha công phu của con tới nơi tới chốn, đao kiếm mắt, chỉ nộp mạng. con là Diệu Diệu trong từ 'quang tông diệu tổ' , con cũng giống như cha, trận g.i.ế.c địch, bảo vệ giang sơn gấm vóc của nước nhà!"
Những lời Hoàng đế cảm động, ông vỗ tay : "Hay cho một câu bảo vệ đất nước, cho một nữ trung hào kiệt!"
Hoàng đế ngay tại chỗ phá lệ phong Vũ Bình quận chúa. Ta dập đầu tạ ơn, lúc về chỗ , thấy Cửu hoàng t.ử ở góc khuất nhất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/hoang-hau-dien-va-hoang-de-bu-nhin/chuong-3.html.]
Không ai chú ý đến , nhưng đang chằm chằm một cách chăm chú.
Chinh chiến ba năm.
Lúc trở về kinh thành, thấy thì bàng hoàng sửng sốt.
"Con điên , con lấy chồng nữa ?"
Bà mắng trách cha , ông nuôi dạy thành cái dạng chẳng nam chẳng nữ.
Cha ba năm gặp bà, cộng thêm việc chiến trường sống c.h.ế.t vô thường, vốn dĩ trong lòng đang nhớ đến những điểm của bà ngày xưa, định bụng về nhà sẽ ôn tình cảm, kết quả là mắng xối xả ngay đầu.
Ông cũng nổi giận, bắt đầu đấu khẩu gay gắt với .
Đây mới là ngôi nhà mà quen thuộc, đậm chất gia đình.
Thị nữ Tiểu Khang là trẻ mồ côi nhặt từ chiến trường, cô bé bao giờ thấy cảnh tượng , núp lưng khẽ hỏi: "Quận chúa, Hầu gia và phu nhân như thế , ngài khuyên ngăn ?"
Ta khuyên, cũng chẳng buồn khuyên.
Mẹ trong lòng những đứa con như chúng , ban đầu bà tìm cách khác chứ tố cáo cha đó tự sát. Nếu cha thực sự quan tâm đến chúng , ban đầu ông để đường lui và đưa chúng , chứ tự tay đưa t.h.u.ố.c độc cho chúng .
Ta hận họ, cũng trách họ, dù thì thể tóc tai là do cha ban cho.
Ta càng yêu họ.
Tình cảm của hai họ trong hai kiếp đều thấu, nút thắt ở , nếu tay can thiệp, chắc thực sự biến đôi oán lữ thành giai ngẫu .
Nên .
Sau ba năm đ.á.n.h trận, nhận vì trọng sinh mà tính tình đổi lớn.
Đây chính là bản tính của , chỉ là kiếp đè nén quá mức, đến ngay cả bản cũng lừa.
Ta mà, cha và thể sinh một nhu nhược, yên tĩnh, suy nghĩ chu như ở kiếp chứ.
Chỉ vì họ chỉ sinh mà nuôi, nên từ nhỏ chăm sóc các em, cha .
Kiếp , còn nỗi lo lưng, thể chơi đùa theo cách khác lớn lao hơn.
Ta : "Mẹ, bớt giận , con giờ là Quận chúa , việc kén rể mà, cha cũng nên yên tâm , kén rể thì con vẫn thể gả cho hoàng t.ử mà."
Cả hai im lặng.