Hóa thân thành cô Thư kí lương thiện của CEO YANDERE
Chương 1
Bạn đã phát hiện ra một bí mật của sếp mình - Phí Diệc.
Trong lúc mang cà phê vào, bạn vô tình nhìn thấy một hộp quà son môi trên bàn làm việc của anh ta.
Không chỉ hôm nay, mấy ngày trước, bạn còn thấy anh ta ngắm một sợi dây chuyền nữ.
Không ngờ, vị sếp lạnh lùng này lại đang có người thầm thương trộm nhớ.
Điều đáng chú ý hơn là những món quà đó dường như chưa bao giờ được gửi đi cả.
Qua lớp kính, bạn nhìn thấy anh ta tháo cặp kính gọng vàng xuống, nới lỏng cà vạt, hai chân vắt chéo, ngả lưng tựa vào ghế làm việc, yên lặng nhìn vào cây son nhỏ trong tay.
Ngay giây tiếp theo, ánh mắt bạn chạm phải đôi mắt sâu thẳm của anh ta. Phí Diệc mím môi, ánh mắt đó khiến bạn giật mình.
Anh ta gõ nhẹ lên bàn, đôi môi khẽ mấp máy: “Vào đây.”
Phí Diệc ngả đầu ra sau, ánh mắt dõi theo từng bước bạn tiến lại gần. Chiếc cằm nhếch lên, tấm lưng rộng cùng vòm n.g.ự.c vạm vỡ ẩn sau lớp áo sơ mi khiến Phí Diệc tựa như mãnh thú sẵn sàng lao tới, làm bạn không khỏi bối rối.
Ánh mắt của anh ta lướt qua vùng cổ trắng ngần trống trải của bạn, khẽ dừng lại trên vành tai hồng nhạt, rồi lại nhìn thẳng vào mắt bạn.
Anh ta ngồi thẳng dậy.
“Thư ký Cố, tôi có vài điều muốn hỏi ý kiến cô.”
Ngón tay dài của anh ta nhẹ nhàng bấm chiếc điều khiển nhỏ, tấm rèm che kính dần hạ xuống.
Hỏi ý kiến... bạn?
Trong ánh mắt bối rối của bạn, anh ta khẽ ngoắc tay, ra hiệu bạn lại gần.
Giọng nói trầm ấm, dịu dàng như lời tình nhân thì thầm:
“Thư ký Cố, cô có thích sợi dây chuyền này không?”
Trong lòng bàn tay Phí Diệc là sợi dây chuyền mảnh tinh xảo, viên ngọc lục bảo ở giữa tỏa ra ánh sáng xinh đẹp, xung quanh được nạm một vòng kim cương nhỏ lấp lánh.
“Cô có thích không...?”
Bạn bối rối nhìn anh ta, gượng cười: “Tổng giám đốc Bùi… nó rất đẹp…”
Anh chậm rãi đứng dậy, chống tay lên bàn, nghiêng đầu nhìn bạn.
Quá gần.
Bạn lùi lại một bước, nhưng vẫn cảm nhận được hơi thở nóng rực của giám đốc phả vào mặt. Đôi môi mỏng khẽ nhếch lên một nụ cười khó đoán, ánh mắt nghiêm túc của Phí Diệc giống như đang thảo luận một dự án quan trọng: “Những cô gái như thư ký Cố có thích không?”
A, cô hiểu rồi, chắc chắn anh đang băn khoăn không biết nên tặng món quà gì cho người trong lòng.
Gương mặt thanh tú của bạn nở một nụ cười khẳng định, hàng mi dài như chiếc cọ nhỏ khẽ chớp, ánh mắt sáng ngời: “Tổng giám đốc, tôi nghĩ những cô gái đều sẽ thích món trang sức xinh đẹp như thế này, anh thật có mắt thẩm mỹ.”
Rất có mắt thẩm mỹ…?
Phí Diệc khẽ cười, xoay người đối diện bạn, hành động của anh ta khiến bạn thoáng ngửi thấy hương thơm gỗ trầm ấm thoang thoảng.
“Đúng vậy.” Anh ta nói rất nhẹ.
Một cảm giác lành lạnh khiến bạn giật mình. Không biết từ khi nào, Phí Diệc đã bước ra phía sau, tự tay đeo sợi dây chuyền lên cổ bạn.
“Tổng, tổng giám đốc…” Bạn vội vã đẩy anh ta ra, nhưng vô tình bị ghế văn phòng của Phí Diệc làm vấp ngã. Trong lúc sắp ngã về phía trước, một đôi bàn tay mạnh mẽ, ấm áp giữ lấy eo bạn, sau khi bạn đứng vững lại lịch sự buông tay.
Giọng nói của anh ta vang lên bên tai bạn, rất gần: “Xin lỗi… thư ký Cố.”
Bnạ vội xoay người lại, nhưng nhìn thấy vẻ mặt thoáng chút vô tội của Phí Diệc: “Tôi chỉ muốn xem đeo lên trông thế nào thôi.”
“Cô biết đấy, tôi không có bạn nào để thử cả.” Phí Diệc thở dài, vẻ như tiếc nuối: “Chỉ có thể làm phiền thư ký Cố thôi.”
Thôi được rồi.
Anh ta khẽ nhướng mày, vẻ mặt như rất hài lòng: “Cảm ơn thư ký Cố… rất đẹp.”
Không gian kín mít, ánh sáng bị ngăn lại bởi rèm cửa chớp càng khiến âm cuối khàn khàn của Phí Diệc thêm phần mờ ám.
Bạn định tháo dây chuyền ra để trả lại, nhưng anh ta từ chối: “Đã thử đeo rồi, vậy tặng cho thư ký Cố đấy.”
Cái gì? Sao bạn có thể nhận món quà đắt giá như vậy?