Thẩm Ánh Nam dắt tay đến mã trường. Hắn chọn cho một con ngựa tính tình tương đối ôn hòa.
Hắn cẩn thận hộ tống leo lên lưng ngựa, miệng ngừng nhắc nhắc :
“Lưng thẳng lên, mắt đường phía , nắm chắc dây cương, chân đạp vững bàn đạp.”
“Tay lỏng dây cương lỏng, đừng sợ.”
“Lát nữa hai chân dùng lực kẹp c.h.ặ.t bụng ngựa, từ từ để ngựa chuyển động.” ...
Thẩm Ánh Nam dắt ngựa , đưa vòng quanh hai vòng.
Sau khi dần thích nghi cảm giác lưng ngựa, Thẩm Ánh Nam bỗng nhiên thổi một tiếng còi, con ngựa bắt đầu chạy.
Ta tình huống bất ngờ dọa sợ, chút loạn nhịp, miệng phát tiếng kêu kinh hãi:
“Thẩm Ánh Nam, ... sợ!”
Thẩm Ánh Nam nhảy phốc lên một con ngựa khác, nhanh đuổi kịp.
“Nương t.ử đừng sợ, vi phu ở đây, nắm chắc dây cương, chân kẹp c.h.ặ.t .”
Dưới sự trấn an của , dần dần thả lỏng. Ngựa cũng lệnh mà chạy .
Sau nhiều ngày Thẩm Ánh Nam đích chỉ dạy tận tình, kỹ thuật cưỡi ngựa của cơ bản đạt yêu cầu.
Hôm nay, lưng ngựa, cảm nhận gió rít qua bên tai, một cảm giác khoái lạc từng nảy sinh từ tận đáy lòng.
“Thẩm Ánh Nam, kìa! Bản công chúa học cưỡi ngựa !”
Thẩm Ánh Nam thấy đắc ý, khóe môi nhếch lên, một tay bế thốc sang ngựa của .
Theo một tiếng “Giá!” của , con ngựa phi nhanh về phía sườn núi xa xôi.
Thẩm Ánh Nam cưỡi ngựa đưa lên đỉnh đồi ở phía xa. Trước mắt là một vùng đại mạc hoang sơ bao la bát ngát.
Chiều tà buông xuống, ánh hoàng hôn phủ lên bãi sa mạc, phía chân trời vạch từng dải lửa rực rỡ tuyệt .
Trong đầu bất giác hiện lên câu thơ cổ —— “Đại mạc cô yên trực, Trường hà lạc nhật viên.” (Khói thẳng giữa sa mạc, mặt trời tròn dòng sông dài)
Ta kìm lòng ngửa đầu Thẩm Ánh Nam cảm thán:
“Thẩm Ánh Nam, hoàng hôn ở đây quá. Trước đây ở thành Lâm An, bao giờ thấy khung cảnh nào hùng vĩ và tuyệt mĩ đến nhường .”
Nụ của Thẩm Ánh Nam chạm đến tận đáy mắt. Lồng n.g.ự.c dán c.h.ặ.t lưng , ôm thật c.h.ặ.t.
“Vậy thường xuyên đưa nương t.ử xem hoàng hôn, ?”
“ vi phu cảm thấy, nương t.ử nhà còn hơn cả ánh hoàng hôn .”
Khoảnh khắc đó, dường như thấy tiếng trái tim đập vang dội như sấm bên tai.
Ta ngoảnh mặt để giấu khuôn mặt đang nóng bừng, cố ý để những sợi tóc rơi xuống che tầm mắt.
Thẩm Ánh Nam vùi đầu hõm cổ , thở nóng rực, trêu chọc:
“Nương t.ử, lời nào?”
Ta cố ý nghiêm mặt, thúc khuỷu tay đẩy :
“Thẩm Ánh Nam, ngươi phiền quá.”
Trong lúc vặn vẹo, "binh khí" của Thẩm Ánh Nam một nữa bừng bừng ý chí.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/hau-gia-phuong-bac-nang-niu-doa-tuyet-kieu/7.html.]
Ta cuống đến mức sắp :
“Ngươi cái , thẹn là gì ?!”
Thẩm Ánh Nam trầm thấp:
“Chuyện thể trách chứ? Phải trách nương t.ử sinh quá , vi phu nhịn nổi.”
“Giữa thanh thiên bạch nhật, đang ở ngoài trời, Thẩm Ánh Nam, ngươi... ngươi đừng bậy!”
“Nghe ý nương t.ử, ở ngoài bậy, về nhà thì thể, chúng lập tức hồi phủ.”
Sau khi về phủ, bế xuống ngựa ba chân bốn cẳng chạy biến.
Một khắc cũng ở thêm với cái tên .
Phía truyền từng trận sảng khoái, vang dội của Thẩm Ánh Nam.
Lúc tắm rửa mới phát hiện , hôm nay vì mải đối phó với Thẩm Ánh Nam mà ngay cả việc đùi trong ma sát đến trầy da cũng hề chú ý tới.
Làn da non nớt dính nước, đau đến mức hít một lạnh.
Thẩm Ánh Nam thấy , vội vàng tìm t.h.u.ố.c mỡ tới bôi cho .
Bôi một lúc, bàn tay bắt đầu ý mà di chuyển sang chỗ khác.
Ta thẳng lưng, tung một cước đá ngã lăn xuống đất:
"Hôi c.h.ế.t ! Ngươi tránh !"
💥Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
💥Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!
Thẩm Ánh Nam nghiêng đầu ngửi ngửi nách :
"Đâu hôi?"
Ta chê bai lườm một cái:
"Sau tắm rửa sạch sẽ, ngươi lên giường của !"
Thẩm Ánh Nam dậy, xoa xoa đầu , bất lực :
" là quý giá quá mức! Lúc chúng hành quân đ.á.n.h trận, nửa tháng còn chẳng tắm lấy một chứ."
Nói xong lầm bầm bước phòng tắm. Chưa đầy một nén nhang , cởi trần , tóc vẫn còn nhỏ nước.
Những giọt nước trượt dài theo những đường nét cơ bụng săn chắc ẩn vùng bóng tối.
Nhìn cảnh đó khiến gò má nóng bừng, cổ họng cũng khô khốc theo.
Thẩm Ánh Nam mạnh bạo kéo lòng.
Đôi môi mang theo nóng rực ráp dán lên. Bàn tay lớn xuôi theo vòng eo thanh mảnh bắt đầu mơn trớn dần lên .
Chẳng mấy chốc, dây áo trong giật mở.
Hắn vùi đầu đôi gò bồng đảo trắng ngần như tuyết, lưu luyến rời.
Ngay khoảnh khắc tên lắp cung, bỗng nhiên sực tỉnh.
Ta giơ tay chống lên l.ồ.ng n.g.ự.c , đẩy :
"Không !"