HẦU GIA PHƯƠNG BẮC NÂNG NIU ĐÓA TUYẾT KIỀU
1
Ta là Tạ Tuyết Ninh, vị công chúa duy nhất gối đương kim Thánh thượng. Từ nhỏ là nữ lang tự tại nhất khắp thành Lâm An.
Vừa mới qua lễ cài trâm mấy ngày, chuỗi ngày tự do tự tại của đón nhận một tia sét giữa trời quang.
Phụ hoàng hạ một tờ chiếu thư, gả cho Định Bắc Hầu Thẩm Ánh Nam.
Thẩm Ánh Nam là hạng nào? Đồn rằng đó là một Diêm La khát m.á.u, g.i.ế.c gớm tay chiến trường, là vị tướng quân mặt sắt khiến quân địch danh khiếp vía.
Ta gả cho ? Chẳng rõ rành rành là cừu miệng cọp .
Nhỡ ngày và cãi đ.á.n.h , nơi núi cao hoàng đế xa, còn địa bàn của , e là gọi cứu binh cũng kịp.
Thậm chí khi đến một sợi tóc của cũng chẳng động chứ.
Không cửa thắng, thực sự chẳng một chút cửa thắng nào cả.
Nghĩ mà cam lòng cho ? Ta thể để bản gả cho một nhân vật nguy hiểm từng gặp mặt như .
Ta hùng hổ chạy tới ngoài ngự thư phòng, đúng lúc thấy Thái t.ử ca ca mặt mày xám xịt từ đại điện bước .
Ta bước nhanh tới nắm lấy tay , cấp thiết hỏi:
“Thái t.ử ca ca, phụ hoàng ?”
Thái t.ử thở dài một , bất lực lắc đầu:
“Ninh Nhi, khuyên phụ hoàng, nhưng ý quyết. Quân vô hí ngôn, hiện tại chuyện còn đường xoay chuyển nữa .
Xin Ninh Nhi, hoàng cố gắng hết sức, sẽ chuẩn thêm nhiều của hồi môn để bù đắp cho .”
Dẫu , vẫn dám tin. Không tin vị phụ hoàng từ nhỏ nâng niu trong lòng bàn tay nỡ gả xa như thế.
Ta giơ tay quẹt hàng lệ mặt, nghẹn ngào:
“Muội tin, đích hỏi phụ hoàng, thật sự nỡ gả tới phương Bắc ?”
Vừa bước trong điện, phụ hoàng vẫy vẫy tay hiệu cho gần, bên cạnh .
Ta dỗi, yên tại chỗ, hốc mắt đầy lệ, cứng cổ chất vấn :
“Phụ hoàng, thực sự sắt đá tâm can, gả Ninh Nhi tới nơi xa xôi đó ?
Người sợ Ninh Nhi , và con từ nay còn cơ hội gặp nữa ?”
💥Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
💥Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!
Phụ hoàng lê những bước chân nặng nề tới mặt . Người với thần sắc phức tạp, ánh mắt lộ rõ vẻ áy náy và nỡ:
“Ninh Nhi, phụ hoàng cũng đành lòng, nhưng ai bảo con là nữ nhi sinh trong nhà đế vương chứ? Nếu thể lựa chọn, phụ hoàng cũng giữ con bên cạnh, chẳng cả...”
Phụ hoàng , Thẩm gia trấn thủ yếu lũy phương Bắc là Định Bắc Thành nhiều năm. Thẩm Ánh Nam hiện nay là vị chủ soái thể thiếu của triều đình.
Xung quanh Định Bắc Thành còn các bộ lạc như Tây Hồ luôn chằm chằm như hổ đói.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/hau-gia-phuong-bac-nang-niu-doa-tuyet-kieu/1.html.]
Ta gả cho , một là để hiển thị ân trạch của thiên gia, hai là để kéo gần quan hệ giữa triều đình và .
Đây là sứ mệnh mà một vị công chúa gánh vác từ khi mới chào đời.
Phụ hoàng lệ nhòa ôm lòng, nức nở:
“Còn nhớ năm đó khi mẫu hậu con , phụ hoàng bế con trong tay, con chỉ bé xíu như con mèo nhỏ.
Ninh Nhi là bảo bối đầu quả tim của phụ hoàng, phụ hoàng là nỡ xa con nhất.
phụ hoàng chỉ là phụ hoàng của một con, mà còn là quân phụ của trăm họ, con hiểu ?”
Phụ hoàng là một vị minh quân vạn dân ca tụng.
Người ngày đêm cần mẫn chính sự, chỉ để bảo vệ giang sơn trường tồn.
Nhìn mái tóc pha sương và ánh mắt khẩn cầu của , thể nhẫn tâm lời từ chối.
Chỉ đành nuốt ngược ấm ức lòng, chấp nhận hôn sự .
Ngày xuất giá, thành Lâm An náo nhiệt phi thường. Bá tánh trong thành tự phát xuống đường, dọc hai bên tiễn đưa .
Phụ hoàng và Thái t.ử ca ca chuẩn hồi môn cho theo quy cách cao nhất.
Vì lo lắng tới phương Bắc sẽ nhiều điều quen, ngoài ma ma và tì nữ lớn lên cùng , phụ hoàng còn điều cả đầu bếp của Ngự thiện phòng và Viện sử của Thái y viện theo cùng.
Đoàn đưa dâu trùng trùng điệp điệp thấy điểm cuối.
Khoảnh khắc xe ngựa khởi hành, trái tim cũng theo đó mà chông chênh.
Gương mặt của phụ hoàng và Thái t.ử ca ca ngày càng mờ , cuối cùng biến thành một điểm nhỏ biến mất phía .
Từ nay về , thành Lâm An phồn hoa chung quy cũng chỉ là cố hương mà Tạ Tuyết Ninh chỉ thể thấy trong mơ.
Càng nghĩ lòng càng thấy tủi vô cùng. Bị nén một bụng oán khí trong xe ngựa, bịt miệng, nhịn mà rống lên.
Ra khỏi thành Lâm An, đoàn thẳng về hướng Bắc. Định Bắc Thành quả thực là xa thật đấy.
Chúng gấp rút gần một tháng trời mới tới địa giới Định Bắc Thành. Cả mệt đến mức xương cốt sắp rã rời cả .
Phóng tầm mắt xung quanh, đập mắt là một vùng hoang lương.
Không những phố phường ngang dọc của Lâm An, cũng màu xanh mướt mắt mà vốn quen thuộc.
Chỉ những gò đất cao thấp thấy tận cùng và cát bụi mịt mù tung bay theo gió.
Trong lòng nhịn mà thầm than thở:
"Ông trời ơi, đây mà là nơi con thể sống ?"