GIÀNH LẠI THƯ BÁO NHẬP HỌC

Chương 1

1

 

"Không cần, tự !" 

 

bật dậy. 

 

Đẩy Thẩm Trạch Vũ , sải bước chạy cửa. Cánh tay đột ngột kéo mạnh, buộc đầu

 

Trong mắt Thẩm Trạch Vũ thoáng hiện vẻ ngạc nhiên, nhưng vẻ mặt đầy quan tâm: "Cơn cảm lạnh của em vẫn khỏi, ở nhà đợi ." 

 

Nhìn đàn ông hủy hoại cả đời , chỉ thấy buồn nôn. 

 

Tại cảm, chẳng lẽ rõ nhất

 

Cơ thể vốn , dù sốt, chỉ cần ngủ một giấc, đổ mồ hôi là khỏi. cảm đến dữ dội và kéo dài mãi khỏi. 

 

Kiếp , luôn nghĩ là do ngủ đá chăn, lạnh nên mới cảm. Cho đến khi hôn mê giường bệnh, Thẩm Trạch Vũ ôm Trình Y, kể về cảm

 

Chính cố ý mở cửa sổ để gió thổi khiến cảm, cho uống t.h.u.ố.c hết hạn để lâu khỏi, vì sợ cùng lên huyện kiểm tra giấy báo nhập học. 

 

Nhà họ Thẩm ở làng Trường Thủy, vị trí hẻo lánh, lên huyện đường lớn, vượt núi băng rừng mất bảy tám tiếng đồng hồ. 

 

huyện thích xuống đây, việc gì dân làng đều tự lên huyện hỏi. Đương nhiên, đỗ đại học cũng lên huyện hỏi. 

 

Kiếp vì sốt cao, , tin tưởng Thẩm Trạch Vũ, tin nấy, bao giờ nghi ngờ. 

 

chỉ trách bản thi , thể học đại học cùng

 

Ngày Thẩm Trạch Vũ học, bộ tám tiếng đường núi, giúp gánh hành lý lên huyện, lúc lên xe khách, đưa hết tiền tích góp cho , dặn ở ngoài đừng tiết kiệm chuyện ăn uống. 

 

đối xử với thế nào? 

 

Nghĩ đến đây, phẫn nộ hất tay Thẩm Trạch Vũ

 

"Hôm nay em ?" 

 

Thẩm Trạch Vũ lộ vẻ hiểu, giọng điệu khó chịu : "Em khỏe thì ở nhà mà đợi, là chồng của em, em còn tin ?" 

 

Anh xong thì liếc mắt hiệu cho chồng, chồng lập tức tiến lên nắm lấy tay

 

"Ninh Ninh , hôm nay trời mưa, đường núi khó , hai con ở nhà đợi Trạch Vũ là ." 

 

gạt tay bà , tự bước tiếp ngoài. 

 

Mặt chồng lập tức lạnh tanh: "Lãng phí tiền bạc, hai cùng lên huyện chẳng lẽ ăn uống ?" 

 

với Thẩm Trạch Vũ: "Anh xem cái vị tổ tông mà rước về kìa, cho nó mà nó còn tỏ thái độ!" 

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/gianh-lai-thu-bao-nhap-hoc/chuong-1.html.]

Giọng bà lớn, hàng xóm ló đầu khỏi nhà. Dù đầu , cũng cảm nhận ánh kỳ quái lưng. 

 

kéo vạt áo khoác, tăng tốc, chạy nhanh về phía đầu làng.

 

2

 

và Thẩm Trạch Vũ mặt lạnh suốt quãng đường đến cổng bưu điện, dọc đường ai chủ động câu nào. 

 

"Trạch Vũ, đến !" 

 

Trình Y đột nhiên nhảy từ góc tường, suýt nữa sà lòng Thẩm Trạch Vũ, qua lời nhắc nhở của mới thấy bên cạnh. 

 

"Ninh Ninh, cũng đến , đừng hiểu lầm, nãy chỉ trượt chân thôi." 

 

Không đợi lên tiếng, Thẩm Trạch Vũ ho khan: "Em là chị em của Ninh Ninh, Ninh Ninh thể hiểu lầm cái gì?" 

 

nghiêng đầu đ.á.n.h giá hai bọn họ một lượt. 

 

, kiếp thực sự coi Trình Y là chị em. Cô và Thẩm Trạch Vũ là hàng xóm, năm ngoái chồng cô say rượu chet cóng tuyết, cô liền về nhà đẻ. 

 

Ngày và Thẩm Trạch Vũ kết hôn, cô đến từ sớm để quán xuyến việc. 

 

ghi nhận tấm lòng đó, xót xa cho cảnh của cô , việc gì cũng nghĩ cho cô , cuối cùng biến thành bàn đạp cho cô

 

Thẩm Trạch Vũ dám thẳng , hoảng loạn , gọi với cửa bưu điện: "Chú ơi, mấy ngày gần đây nhận giấy báo nhập học mới nào ?" 

 

Nhân viên bưu điện lục tìm trong đống tài liệu, tìm thấy giấy báo của Thẩm Trạch Vũ đầu tiên. Thẩm Trạch Vũ mừng rỡ, tươi rói lộ cả tám chiếc răng đều tăm tắp. 

 

"Chú ơi, phiền chú tìm giúp xem còn của Trình Y và Trình Nhất Ninh ạ!" 

 

Nhân viên bưu điện lật tìm vài phút vẫn thấy, mắt thấy sắp lật hết , Thẩm Trạch Vũ bắt đầu sốt ruột. 

 

Anh một cái kỳ lạ, cúi đầu lẩm bẩm: "Không thể nào! Mình còn đỗ cơ mà." 

 

hiểu ý

 

Trong ba chúng , thành tích của nhất, thường xuyên phụ đạo cho họ. Không thể chuyện đỗ mà trượt. 

 

"Tìm thấy , tờ cuối cùng đây, tên là Trình Nhất..." 

 

Giọng nhân viên bưu điện kéo dài thấp dần, tay như đang vuốt phẳng tờ giấy. 

 

", ơi, là tên Trình Y!" 

 

Thẩm Trạch Vũ đợi mà phụ họa theo, kinh ngạc Trình Y. 

 

Mắt Trình Y sáng rực, thở gấp, nắm c.h.ặ.t lấy tay : "Trạch Vũ, là của em ? Em đỗ thật ?" 

 

Thẩm Trạch Vũ gật đầu mạnh mẽ. Trình Y mừng rỡ phát đ/iên, nhảy lên ôm chầm lấy Thẩm Trạch Vũ, hai chân quấn lấy eo , la hét ngừng. 

Bạn cần đăng nhập để bình luận