GIẢI QUYẾT RIÊNG
Chương 1
Tôi là một cảnh sát mới vào nghề chưa được một năm, không quản ngày đêm giải quyết mấy vụ xích mích, ẩu đả.
Hôm kia, tôi vừa bắt quả tang một tên biến thái lấy cớ xếp hàng để lén chụp ảnh dưới váy của cô gái trước mặt.
Hôm qua, tôi lại chứng kiến một ông bố túm đứa con trai nghiện net của mình đến sở cảnh sát đòi đoạn tuyệt quan hệ cha con.
Có điều xem hài kịch đủ các kiểu mỗi ngày không phải lý do khiến tôi muốn trở thành một cảnh sát. Tôi vẫn luôn nghĩ rằng cảnh sát là người giải quyết những vụ án lớn và làm nên những điều vĩ đại. Chứ không phải trở thành một người giống như đội trưởng Vương, ngày nào cũng chỉ đi la cà cho đến hết giờ rồi tan ca.
Hôm nay, tôi và đội trưởng Vương ra ngoài, xử lý một vụ tài xế cố ý tăng giá, hành khách không chịu trả tiền dẫn đến đánh nhau bên đường.
Tôi muốn đưa bọn họ về đồn để lấy lời khai. Đội trưởng Vương liếc hai người họ một cái, bước tới nói với tôi: "Không gây cản trở giao thông, đánh nhau cũng không nghiêm trọng, phê bình cảnh cáo tí là được rồi."
Nói xong liền thả họ đi.
Đây không phải lần đầu tiên đội trưởng Vương làm như vậy.
Anh luôn cho rằng thêm một chuyện chi bằng bớt một chuyện, mấy vụ cỡ này cảnh cáo vài câu là được. Trường hợp này nếu dẫn về đồn, hai người họ đều phải bị tạm giam, lưu lại tiền án.
Tôi cảm thấy làm vậy không tốt lắm nhưng dù sao anh cũng là đội trưởng, đành nghe theo.
Trên đường trở về đồn, đội trưởng Vương ngồi ở ghế phụ, tôi cầm lái, liếc nhìn đồng hồ, nhẩm tính giờ này mà về đến nơi thì ngồi vài phút là hết giờ làm việc.
Tôi vừa lái xe đến đầu phố thì điện thoại của đội trưởng Vương đột nhiên reo lên. Anh nghe máy xong, vẻ mặt liền thay đổi, giọng điệu có chút bực bội bảo tôi: "Quay xe lại, đến cổng phía Nam của công viên giải trí thành phố."
"Có cần bật còi hú không?"
"Hú với chả tru. Lẹ lên!"
Đây là một trong số ít những lần đội trưởng Vương nổi cáu, tôi biết lý do. Vì phải làm thêm giờ.
Khi chúng tôi đến công viên giải trí đã là 5 giờ 35 chiều.
Theo thông báo của trụ sở chính, người báo cảnh sát đang ở phòng giám sát công viên chờ chúng tôi.
Nhìn ra ngoài cửa sổ ô tô, thấy những đứa trẻ đang bị cha mẹ nài ép, lôi kéo rời đi, tôi dường như mơ hồ đoán được vụ việc lần này là gì.
Ở cổng công viên vui chơi, người báo án đang đứng chờ chúng tôi. Ông ta thấy chúng tôi mặc đồng phục cảnh sát, chạy tới: "Anh cảnh sát, là tôi báo án. Con gái tôi bị mất tích."
Đội trưởng Vương hỏi: "Cho tôi hỏi tên họ của ông."
"Tôi tên Ngô Chí Cường."
"Ông Ngô, trước tiên hãy kiểm tra camera giám sát đã."
Ngô Chí Cường gật như gà mổ thóc, dẫn chúng tôi đến phòng giám sát.
Trên đường, Ngô Chí Cường kể sơ lược tình hình cho chúng tôi biết.
"Tôi dẫn con gái đến công viên chơi, khoảng 5 giờ chuẩn bị đưa con bé về nhà. Đến chỗ cổng thì bóng bay của con bé bị vuột mất."
"Con bé nói không có bóng bay thì không chịu về nhà, tôi đành đi mua cho nó một quả khác. Mới quay người đi một lát, con gái tôi đã không thấy tăm hơi."
Đội trưởng Vương đặc biệt nghiêm túc với những vụ án liên quan đến trẻ em: "Cô bé mất tích vào khoảng mấy giờ?"
"Khoảng chừng 5 giờ 10."
Đội trưởng Vương nhìn đồng hồ: "Đã gần nửa tiếng, chúng ta phải nhanh lên."
Sau đó, đội trưởng Vương nói với tôi: "Hỏi ông Ngô ít thông tin về đứa bé."
Tôi gật đầu, lấy giấy bút ra, vừa đi vừa ghi chép.
"Ông Ngô, con gái ông tên là gì?"
"Ngô Vũ Hủy."
"Tuổi tác."
"Bốn tuổi."
"Có ảnh chụp toàn thân và chân dung của cô bé chứ?"
"Có, trong điện thoại của tôi."
"Vậy phiền ông gửi cho tôi."