Chu Di bên cạnh tô phấn, thỉnh thoảng liếc , “ nhiều , định chia tay với Phó Dã ?”
lắc đầu, Chu Di lập tức trừng mắt, giơ tay chỉ thẳng mặt , “Cậu! Nếu chia tay với Phó Dã thì thôi, chị em gì nữa!”
Chu Di bật dậy định , kéo cô xuống , khuấy cà phê , “Chia thì chắc chắn sẽ chia, nhưng bây giờ.”
Chu Di chớp mắt, “Vì ?”
“Giờ mà chia tay chẳng khác nào chứng minh là loại chỉ ham giàu ghét nghèo ?”
Chu Di nhíu mày, “Ờ ha, giờ?”
thể đợi đến lúc bài ‘kiểm tra tình yêu’ kết thúc mới chia tay .
nheo mắt, “Chia sớm muộn cũng thế, thì chọn đúng ngày mà chia mới đáng.”
Chu Di chớp chớp mắt, bừng tỉnh, “Hay đấy! Hắn sợ ham giàu thì cứ tìm một tiền, đá thật đau!”
“Chỉ là...” Chu Di lo lắng, “Lỡ trả thù thì ? Phó Dã là loại nhỏ mọn lắm! mà , nếu cần giúp gì, nhất định !”
thổi cà phê, “ tự xử .”
Ba ngày , Phó Dã gọi điện cho .
“Tiểu Đồ, hôm nay dọn nhà, em đến giúp thu dọn đồ ?”
ngoài trời, thấy thời tiết quá nóng nên gật đầu đồng ý, “Được thôi.”
bắt xe đến biệt thự của Phó Dã, đang chầm chậm khiêng đồ ngoài, mồ hôi chảy ướt cả cổ áo.
Kiếp mà đau lòng c.h.ế.t, một dọn dẹp hết thứ, còn Phó Dã thì mát ở bên cạnh.
Lúc đầu từng đề nghị thuê dọn, Phó Dã bảo tiền, trả, gì, cứ lặng lẽ .
xót quá nên đành gánh hết việc.
Trong khi ở nhà thậm chí còn từng rửa nổi cái chén.
Lần chẳng động tay, chỉ trong bóng râm cảm thán, “A Dã, nhiều đồ thế , dọn đến bao giờ mới xong ?”
Thực Phó Dã gọi dịch vụ dọn dẹp từ , khi tới thì bọn họ né vườn, để tự tạt nước lên , nắng giả vờ khổ cực.
Có lẽ ngờ phản ứng như , Phó Dã khựng vài giây, lau mồ hôi : “Không , cũng sẽ xong thôi.”
Nửa tiếng trôi qua, Phó Dã mệt đến run tay run chân, còn thì mát trong bóng râm, thảnh thơi khỏi .
chẳng giúp cũng chẳng về, lâu Phó Dã đuối sức, mặt trắng bệch, thở hồng hộc, “Tiểu Đồ, thể lấy giúp chai nước ?”
cố tình ngơ ngác, “Ơ, em mang nước, xin nhé A Dã.”
Nếu là kiếp , chắc chạy tìm nước từ lâu .
đây kiếp .
cũng còn là Hạ Đồ của ngày xưa nữa.
Cuối cùng, Giang Văn – bạn của Phó Dã – chịu nổi, chui từ góc nào, đưa cho Phó Dã chai nước dìu bóng râm nghỉ ngơi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/gia-pha-san-thu-long-toi-toi-cho-anh-cut/2.html.]
dịch sang một bên, trời bắt đầu xế chiều, nhắc nhẹ: “A Dã, nhanh lên nha, thì hôm nay dọn xong .”
giả vờ thấy tiếng Giang Văn siết tay răng rắc.
Giang Văn nhắn tin bằng điện thoại.
“Gọi thêm mấy nữa.”
Năm phút , một đám đàn ông tới biệt thự, Giang Văn chỉ huy họ bắt đầu khiêng đồ.
Đồ của Phó Dã thực sự nhiều.
Kiếp đúng là mù, một cái phòng trọ tầng hầm mà chứa nổi từng đó đồ cơ chứ?
“ nhà mới của A Dã đủ chỗ cho đống ?”
Động tác uống nước của Phó Dã khựng , lau tay, làn da trắng, chút lao động mà ửng đỏ bình thường.
“Nhiều cái là để bán trả nợ, bán xong là hết thôi.”
gật đầu, “Vậy .”
Dọn gần xong , Phó Dã nắm tay hỏi, “Tiểu Đồ tới xem nhà mới của ?”
“Được.”
lái xe chở Phó Dã đến nơi, suốt đường chẳng nhận lái thẳng một mạch tới chỗ, cần chỉ đường.
Phó Dã đẩy cánh cửa sắt, tiếng cót két vang lên, bụi bay mù mịt, ho đến mức ói, quạt tay, “A Dã sẽ ở đây ?”
Ánh mắt Phó Dã giấu nổi sự ghét bỏ, nhưng vẫn tỏ vẻ bất đắc dĩ, “Anh chẳng còn bao nhiêu tiền, còn trả nợ, còn xoay vòng vốn, chỗ tiêu thì nhiều lắm.”
vỗ vai , “Còn để dành tiền cưới em nữa, A Dã đúng là áp lực lớn quá trời.”
Phó Dã nắm tay , “Nếu tích đủ tiền, Tiểu Đồ sẽ lấy ?”
Phòng trọ tầng hầm đèn, liếc sang, trong bóng tối mà thấy, đảo mắt ngán ngẩm, nhưng miệng vẫn : “Sao thế ~”
Xạo đó.
Ai mà thèm lấy ?
Chúng dùng đèn pin điện thoại soi quanh một vòng, nhà nhỏ, chỉ một phòng, toilet và nhà tắm dùng chung, Phó Dã gật đầu.
Không hài lòng với căn nhà rẻ tiền, mà là hài lòng vì đây sẽ là “nơi rèn luyện”.
Chỗ cho Phó Dã ở, mà là cho .
Cuối cùng sống trong đây, là .
Ngày nối ngày, năm nối năm, xuân hạ thu đông, sống ở căn tầng hầm nát nát suốt ba năm trời, đói đến lục thùng rác, khát thì hứng nước mưa từ mái nhỏ giọt.
Qua ba năm, đến ngày Phó Dã trở với vẻ ngoài bảnh bao, :
“Chúc mừng em, Tiểu Đồ, em vượt qua bài kiểm tra của . Mình kết hôn !”
sẽ bao giờ quên ngày hôm đó, cả đời cũng .
“Tiểu Đồ, em thể chuyển về…”
“Ọe!”