"Gả" phu quân cho ả "bán hoa"

Chương 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hôm đó, mời cả hai về phủ, gọi thư phòng, lấy thư hòa ly chuẩn sẵn, “Bùi Ngọc, Hứa cô nương, nếu các tình đầu ý hợp ý hợp, quyết định thành cho các .”

 

Trọng sinh đầy một ngày xảy bao nhiêu chuyện như , thật sự chịu đủ .

 

Mắt thấy lòng phiền, nhất là cút hết cho .

 

Trên mặt Bùi Ngọc niềm vui tràn kìm nổi, yêu thương Hứa Khanh Khanh, sang : “Ngươi thật sự đồng ý hòa ly với ?”

 

Ta cạn lời.

 

Thái độ của còn đủ rõ ràng ?

 

nghi ngờ: “Ngươi thật sự nỡ hòa ly với ?”

 

Hắn tưởng là bảo bối vàng ngọc , khiến luyến tiếc buông?

 

Ta thở dài: “Ngươi cũng ăn coi trọng thể diện nhất, hôm nay ngươi dẫn Hứa cô nương ngoài, thành đều Tô Cẩm đội nón xanh, thể diện giấu ? Thôi thì nhân tiện thành cho hai , chúc các ngươi bạc đầu giai lão, vĩnh kết đồng tâm.”

 

Lý do hợp tình hợp lý.

 

Lúc Bùi Ngọc mới yên tâm vui vẻ, gật đầu, nhận thư hòa ly, kéo tay Hứa Khanh Khanh, mặt mày hớn hở: “Khanh Khanh, cuối cùng chúng cũng thể đường đường chính chính bên , nàng vui ?”

 

“Thiếp đương nhiên vui!” Hứa Khanh Khanh mừng đến suýt : “ Bùi lang, hòa ly với Tô chưởng quỹ , chúng sống thế nào?”

 

Bùi Ngọc vẫn ý thức mức độ nghiêm trọng của sự tình, vỗ n.g.ự.c đảm bảo: “Nàng thể tiếp tục bán hoa, cũng thể chữ bán tranh. Chỉ cần chúng yêu , thứ đều thành vấn đề.”

 

Ha, đúng là một tên não yêu đương.

 

Tội nghiệp Hứa Khanh Khanh, tiếp cận Bùi Ngọc chỉ vì tiền.

 

Có lẽ nàng bao giờ ngờ tới, tuy phu nhân của phú hộ một, nhưng Bùi Ngọc là kẻ yêu tiền, chỉ yêu đương, vì thế cuối cùng mới bày vụ bắt cóc , vơ vét một khoản lớn cao chạy xa bay.

 

5

 

Bây giờ, vì chọn Bùi Ngọc, nàng rơi thế tiến thoái lưỡng nan, chỉ thể theo Bùi Ngọc sống những tháng ngày khổ cực.

 

Bùi Ngọc nào hiểu những điều đó. Hắn vui vẻ nhận lấy thư hòa ly, thậm chí thêm một khắc nào, lập tức dẫn theo Hứa Khanh Khanh rời khỏi Tô phủ.

 

Hắn hề để ý tới ánh mắt lưu luyến của Hứa Khanh Khanh khi rời nơi .

 

Khi Hàn Diệp tới, đang chỉ huy gia đinh đem bộ đồ đạc của Bùi Ngọc ném hết ngoài.

 

Hắn mặc một chiếc áo cổ tròn màu lam bảo thêu chỉ vàng, tay cầm quạt xếp, tủm tỉm : “Chúc mừng hòa ly.”

 

Ta chống nạnh, trợn mắt lườm một cái.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/ga-phu-quan-cho-a-ban-hoa/chuong-4.html.]

 

Tên tin tức linh thông như , chẳng lẽ là vì cài tai mắt trong nhà ?

 

tâm trạng quả thực , liền hào phóng mời Hàn Diệp ở uống vài chén, sai bày mấy món nhắm rượu trong đình mát ở hoa viên.

 

Vài chén rượu ngon bụng, Hàn Diệp nheo mắt, bỗng nhiên : “Tô Cẩm, hòa ly với Bùi Ngọc , ngươi thể… sang một chút ?”

 

“Hả?” Ta nhất thời kịp phản ứng.

 

Hàn Diệp đỏ bừng hai má, nhưng vẫn c.ắ.n răng tiếp tục: “Hôm nay bổn thiếu gia chính là đến tự tiến cử, chỉ cần ngươi một câu, vui ?”

 

Nếu là của , lẽ sớm mấy lời dọa sợ trực tiếp đuổi ngoài.

 

trải qua một đời , ngộ một đạo lý — Đời ngắn ngủi, tận hưởng kịp thời.

 

Ánh mắt xoay chuyển, túm lấy cổ áo , thở như lan: “Vui , thử mới .”

 

Ta và Hàn Diệp thử… một ngày một đêm.

 

Ngoài đầu vụng về , thật sự là tệ.

 

Lúc mới , đây sống một cuộc đời khổ hạnh như thế nào.

 

Trước khi thành , thường chuyện nam nữ thể khiến lên tiên xuống đất, là cực lạc nhân gian, nhưng từng trải nghiệm.

 

Kết hôn với Bùi Ngọc ba năm, chung phòng đếm đầu ngón tay, nào cũng đều là qua loa cho xong.

Nhàn cư vi bất thiện

 

Đời khi Hứa Khanh Khanh chế//t, Bùi Ngọc vì m.a.n.g t.h.a.i nên chủ động hơn một chút, nhưng cũng chỉ đến thế mà thôi.

 

Tên Bùi Ngọc đáng ghét , hại tưởng rằng đàn ông đời đều như , hóa chỉ !

.

 

Nghe Bùi Ngọc và Hứa Khanh Khanh thuê một căn nhà ở thành Nam, nhưng họ cũng bao nhiêu bạc, e rằng chỉ riêng tiền thuê nhà tiêu sạch bộ.

 

Mấy ngày , thấy Bùi Ngọc bày sạp bán tranh chữ ở ngoài phố.

 

Những thứ bán đều là tranh chữ của chính , giá chẳng hề rẻ, một mặt quạt năm mươi lượng bạc, bức tranh thậm chí hét giá lên đến cả ngàn lượng.

 

Ta đúng là sự ngây thơ của chọc .

 

Bùi Ngọc quả thật chút tài hoa, nhưng tuyệt đối tới mức bán giá cao như .

 

Hắn sở dĩ tự tin như thế là vì đây ăn lấy lòng , cố ý bỏ tiền cao mua tranh chữ của . Người nịnh bợ vài câu, liền tin thật, cứ tưởng là đại tài t.ử.

 

bây giờ khác , đừng tranh vẽ cũng chỉ ở mức bình thường, cho dù vẽ , khi còn danh hiệu “Phu quân của nữ phú hộ một thành Hướng Dương”, ai bỏ một tiền lớn để mua về bức tranh vô dụng ngoài đường?

Bạn cần đăng nhập để bình luận