Sáng hôm , Bùi Ngọc mặt dày chặn cửa phòng : “Tô Cẩm, hôm qua Khanh Khanh kinh sợ, thể lắm. Ta nhớ trong kho của ngươi vẫn còn mấy vị t.h.u.ố.c bổ, mau lấy cho Khanh Khanh dùng .”
Hắn còn quên bổ sung: “Dù ngươi ăn, để đó cũng lãng phí.”
Mới sáng sớm, tròng mắt suýt lật lên trời.
Là ăn ?
Phàm thứ gì thể tiến kho của Tô gia đều là bảo vật hiếm , ít nhất cũng đáng giá cả vạn lượng hoàng kim.
Không hề quá, những thứ Bùi Ngọc nhắc tới, kể cả hoàng cung, Hoàng đế ăn cũng tiết kiệm.
Vậy mà lấy bồi bổ cho một kẻ liên quan?
là buồn đến rụng răng.
Ta che miệng mỉa: “Phu quân, thể Hứa cô nương yếu ớt như , chỉ sợ là hư chịu bổ. Đã kinh hãi, ăn uống cũng nên thanh đạm một chút. Trong kho của là đại bổ chi vật, nếu ăn mà xung khắc t.h.a.i nhi trong bụng Hứa cô nương thì .”
Nói xong, chẳng buồn để ý nữa, leo lên xe ngựa thẳng đến Tụ Phong Lâu.
Tụ Phong Lâu là t.ửu lâu lớn nhất thành Hướng Dương, tụ hội đầu bếp danh tiếng khắp thiên hạ, tám ẩm thực chính, rượu ngon món quý, cái gì cũng .
Đương nhiên — cũng là sản nghiệp của Tô gia .
Ngay cửa phòng riêng tầng ba, gặp oan gia một đời , Hàn Diệp.
Hàn gia cũng là phú hộ thành Hướng Dương, và Hàn Diệp tuổi xấp xỉ, quen từ nhỏ, nhưng tiểu t.ử từ bé hợp với , nhỏ thì kéo tóc, cướp kẹo hồ lô của ; lớn lên một chút, ám theo tới đó, ăn gì, cũng nhất định xía một chân.
từ khi thành ba năm , liền đến Tây Vực buôn bán, lâu gặp, ngờ hôm nay đụng mặt ở đây.
Lúc đó, bên cạnh Hàn Diệp đang vây quanh mấy cô nương trang dung xinh . Thấy , giật đẩy họ , vẻ mặt chút mất tự nhiên.
“Xin , phiền .” Ta xoay định , kéo tay áo giữ : “Đi gì mà , lâu gặp, mau đây chuyện với bổn thiếu gia.”
Hàn Diệp giải thích mấy cô nương là do Ngô chưởng quỹ mối ăn với Hàn gia cố ý dẫn tới cho , đang đau đầu nên đuổi họ thế nào thì tới.
Hắn bắt đầu kể chuyện mấy năm nay qua giữa Trung Nguyên và Tây Vực, thấy đủ loại phong thổ nhân tình: Có sa mạc mênh m.ô.n.g vô tận, đoàn lạc đà leng keng chuông ở cổ, rượu sữa ngựa thơm nồng, còn thiếu nữ váy đỏ nhảy múa hát ca...
Ta say mê thôi.
“ , ngươi và Bùi Ngọc… mấy năm nay thế nào?”
“Không lắm, sắp hòa ly .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/ga-phu-quan-cho-a-ban-hoa/chuong-3.html.]
Không ảo giác , thấy mắt Hàn Diệp sáng lên một chút.
.
Do phía tây xảy động đất, gần đây thành Hướng Dương xuất hiện nhiều dân chạy nạn.
Ta dựng mấy trạm phát cháo cứu trợ cho họ.
Đi ngang một trạm, đột nhiên phát hiện phát cháo là Bùi Ngọc và Hứa Khanh Khanh.
“Cảm ơn công t.ử, cảm ơn cô nương!” Mỗi nạn dân đến nhận cháo đều ngừng cảm tạ.
Người còn tưởng cháo do họ dựng trạm.
Cũng trách những nạn dân đó , họ đều từ nơi khác tới, rành chuyện trong thành, thấy Bùi Ngọc và Hứa Khanh Khanh phát cháo liền đương nhiên cho rằng họ là đại thiện nhân.
Hai đúng là mặt dày vô sỉ, âm hồn bất tán.
Ta cho xe dừng , vén rèm cửa hỏi: “Phu quân, Hứa cô nương, hai đang gì ở đây?”
Nhàn cư vi bất thiện
4
Mặt Bùi Ngọc đổi sắc: “Khanh Khanh ăn uống ngon, đưa nàng ngoài dạo, gặp chỗ phát cháo nên qua giúp một tay.”
Ta nhớ tới kiếp , Bùi Ngọc luôn treo bên miệng câu yêu tiền, nhưng bản chất cực kỳ hám danh.
Kiếp cứu tế nạn dân, bỏ tiền bỏ sức, mà chỉ cần mặt phát cháo hai ngày trở thành đại thiện nhân trong miệng thành, danh tiếng vang xa.
Khi đó so đo, nghĩ dù cũng là phu thê, dân chúng cảm ơn ai cũng .
, khi chế//t t.h.ả.m, quan phủ từng nghi ngờ Bùi Ngọc, nhưng vì là đại thiện nhân nổi danh gần xa, vô dân chúng quỳ lạy cầu xin tha tội cho , mới thoát khỏi pháp luật trừng phạt.
Nay sống một đời, dẫn Hứa Khanh Khanh chơi trò cũ, đúng là khiến nhịn nổi nữa.
Ta chen họ , xắn tay áo, tự tay phát cháo, đồng thời ghé tai dặn tiểu nhị nấu cháo vài câu.
Tiểu nhị là nhanh nhẹn, lập tức lên ghế lớn tiếng hô: “Các vị! Đây là đương gia của chúng — Tô chưởng quỹ! Những ngày qua cháo uống đều là do Tô chưởng quỹ quyên tặng! Tô chưởng quỹ , nàng đau lòng cảnh ngộ của , bất kì ai còn sức lực, thể đến bến cảng nhà họ Tô bốc hàng, mỗi ngày ba tiền. Người già yếu bệnh tật thì thể tiếp tục đến đây uống cháo, chỉ cần còn một , trạm cháo của Tô gia sẽ rút!”
Đám đông bùng nổ hoan hô.
Có : “Ta cứ tưởng đại thiện nhân là vị công t.ử và cô nương , hóa là Tô chưởng quỹ, suýt nhận nhầm!”
“Ai bảo họ ban nãy phát cháo như cháo nhà !”
Bùi Ngọc và Hứa Khanh Khanh một bên, mặt trắng bệch vì hổ.