FARAWAY BLUE (TRONG MIỀN XANH THẲM)

Chương 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Khi Dan đặt tay lên n.g.ự.c Chris, hẳn cả hai cùng c.h.ế.t.

 

Trước khi đến biển.

 

Hoặc giả, cần ai đó hiểu .

 

Đi cùng .

 

Tháng Sáu. Ra biển. Nghìn dặm tít mù.

 

~

 

-Ra cảng!

 

Hôm , Dan . Ngay khi tỉnh dậy khỏi giấc ngủ mê mệt. Tiếng bầy chim cực Nam huyên náo mái nhà. Bóng những cánh hoa xanh dịu dàng hơn bất cứ màu xanh nào khác đang in lên áo . Trên ghế sofa, Chris sững mất một lúc. Họ đơn giản .

 

-Ra cảng nào – Dan lặp .

-Hở? – Chris hỏi, giọng tràn đầy ngạc nhiên.

 

-Chẳng đây là mục đích ban đầu của chúng ?

 

Chris nhún vai. Ừ, bảo, ừ.

 

~

 

Họ leo lên chiếc Corrona màu xanh dương. Chiếc xe nhỏ, ghế nệm đượm mùi bụi đường. khi nó tiến ngoài vùng nắng trong tháng Sáu, màu sơn phủ nó bóng nhẫy, đẽ và nhức nhối như một vết sẹo đường phố cũ kỹ.

 

Họ rời Rosa, men theo những con phố chính. Thi thoảng Chris bản đồ. Dan điềm nhiên ngắm nghía những đứa trẻ và những phụ nữ trong các quầy hàng hải sản. Có nhiều cửa hàng bán buồm. Một khác nhận đóng tàu. Lũ chim bay náo loạn trung. Vòm trời ch.ói chang. Từ một quán ăn nhỏ tuôn một điệu soul tiết tấu nhanh.

 

Con đường dần mở rộng khi họ khỏi thị trấn. Những tốp phụ nữ trong chợ lùi về . Thay đó là đoàn xe thồ. Đầy cá. Đầy mùi của đại dương, đến độ khiến Dan khó thở.

 

Họ đỗ cảng.

 

Đó là một cảng tàu lớn. Chẳng cảng tàu lớn nào đặt ở vùng nước nông. Thị trấn nên từ những tay cướp biển, và đến giờ cảng của nó vẫn chỉ là một cảng cá, cảng của những gã dong thuyền phiêu lưu đại dương xa mệt mỏi ghé về. Cầu cảng nhiều đoạn bằng gỗ. Những chiếc cọc ướt sũng, đầy hàu bám, chôn sâu xuống phía mặt nước, buộc đầy dây neo của đám thuyền đ.á.n.h cá nhỏ lẻ. Bầu huyên náo quyện khắp nơi. Những cơn gió và sóng đẩy đám thuyền tròng trành, tròng trành.

 

Cảng.

 

Thuyền buồm.

 

Bầu trời tháng Sáu.

 

Dan thấy đong đầy viễn ảnh. Cậu c.h.ế.t trân một lúc, đôi bàn tay run rẩy.

 

Lấy một con thuyền, căng lên cánh buồm xanh hơn cả da trời, cởi dây neo, nương theo gió mà khơi vĩnh viễn.

 

Mãi mãi, và mãi mãi, Dan mất Chloe . Đó là nỗi đau tận cùng khi mất yêu dấu. Chỉ là, Dan mất Chloe .

 

~

 

Chris mua bia ở một quán rượu trong cảng. Họ những chiếc ghế nhựa tán dù, ngắm cảnh những con thuyền đêm cập bờ dỡ hàng, những con thuyền ngày nhổ neo khơi. Một lúc thật lâu , khi thỏa thuê, Dan lặng lẽ dậy về phía bờ kè. Chris lục tục theo . Họ , ngà ngật, cách một , khép nép lạ lùng, tiếng sóng mải miết xô bờ.

 

– … Thế cũng tệ – Chris lên tiếng.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/faraway-blue-trong-mien-xanh-tham/chuong-7.html.]

Dan ngoảnh : – Hở?

 

-Ừm, thích chuyến . Rất thích là đằng khác – Chris bỗng dưng thấy ngượng ngập hẳn . Tim nhói lên một nhịp. Hắn nhớ về bàn tay đặt lên chỗ gần nơi trái tim. Về thở lạ lùng.

 

Dan bệt xuống mặt kè, hiệu cho Chris đến gần. Bỗng dưng giữa họ xuất hiện một mối liên kết dị thường. Không quá ngọt ngào, quá ấm áp, mà êm ả như chính bầu gian lúc đây. Nắng ch.ói chang lóa mắt họ. Biển dệt kim tuyến trải tung từ tít chân trời.

 

-Chris, nếu cởi mở hơn một chút, lẽ yêu Chloe. Cô sẽ ở bên cạnh Châu Phi.

 

Giọng khắc khoải lút chìm tiếng xao xác của bầy chim đầu.

 

-Không, – Chris bảo, thấy giọng lạc hẳn . – Chẳng là ít hơn nhiều hơn. Vấn đề chỗ đó.

 

-Chính xác vấn đề ở đó đấy. đủ can đảm để yêu Chloe.

 

- đủ can đảm để cả ngàn dặm đến tận đây. Thấy ?

 

Dan thở những dài, ngắt quãng. Gương mặt tràn ngập hoang vắng.

 

Im lặng một lúc, Chris : – Cô xinh .

 

-Tuyệt .

 

Thế , Dan . Im lặng rơi những giọt nước mắt. Cậu cau mày mải mốt về phía biển xa. Tim Chris nhói lên một nhịp nữa. Một nhịp đủ đau để kéo Dan dựa vai , và quàng tay ôm suốt lưng , suốt làn áo . Một cái ôm để giữ đổ vỡ. Một cái ôm an ủi.

 

-Cám ơn . Vì tất cả.

 

Chris khẽ khàng đưa mái tóc cạnh mũi . Giờ thì hiểu, vì Chloe yêu Dan đến thế. Sự dễ vỡ nơi giống như một con thuyền mô hình trong chai thủy tinh. Một chút nước xanh đại dương. Một chút lung lay gió. Một cái gì đó độc nhất và mỏng mảnh. Cái gì đó thường lãng quên trong chính bản .

 

Sự khờ dại tinh nguyên.

 

-Ngốc, là khách quen của quán mà.

 

- thế nhỉ – Dan bật . Rự rung động của nụ truyền sang vai , khiến Chris cảm giác ngượng ngùng như một đứa trẻ đầu tiên cửa hàng kem. Hắn đặt môi lên hõm tai . Khẽ khàng hơn cả một cái hôn.

 

Những con thuyền tiếp tục giong buồm khơi.

 

Cuộc sống quả là một bí ẩn c.h.ế.t liệt.

 

-Sự quen thuộc, đúng thế. Sự quen thuộc. – Dan thôi . Cậu , thoải mái và cởi mở, hấp háy . Hắn theo. Trước họ, biển căng lên xanh bóng, rào rạt chuyển theo những đợt gió trong lành.

 

-Tại vì xe nên mới thích chuyến như – Chris – Nên đừng khổ sở thế nữa, c** nh*.

 

Dan đáp trả. Có lẽ sẽ im lặng cho đến khi trở về. thấy những ám hiệu, rằng dường như cho phép bình yên trở , và cõi lòng thể thảnh thơi. Bởi chính nỗi rung cảm , xự xúc động vô bờ . Cậu cho phép mở lòng , trải căng rộng lớn, như biển . Cậu sẽ bao giờ quên những gì mất. còn bàn tay Chris đặt lên vai lúc đây, một bàn tay to lớn dịu dàng , cũng sẽ nhớ mãi.

 

Chris ngân nga hát mấy câu rõ lời.

 

Còn Dan, đơn thuần nhắm mắt , nghĩ về sự mênh m.ô.n.g.

 

~

 

Máy bay Uganda v.út xuyên qua vòm trời Phi Châu. Hồ Victoria thăm thẳm. Chiếc Corrona và thở bên sườn núi. Ra biển. Nỗi đau. Tình yêu. Tháng Sáu. Nghìn dặm tít mù. Chloe, đáy xanh thẫm, tạm biệt em.

 

-Hết-

Bạn cần đăng nhập để bình luận