Trên đường , họ băng qua một đoạn đường đèo dốc.
Có một rặng núi chắn giữa nơi họ ở và miền duyên hải. Có một con đường độc đạo, men theo sườn núi, chạy bóng của những vỉa rừng xanh rì. Một cung đường đèo cua theo miệng vực thẳm. Hẹp té, hiểm trở. Những khúc quanh ngặt. Lên, xuống. Sâu hút hắt.
Chris bao giờ leo đèo.
Vô lăng của chiếc Corrona phủ đầy bóng của vòm lá. Vô vàn mảng nắng lướt qua, lướt qua. Chris nhấn ga một cách ngập ngừng. Hắn từng nghĩ sẽ vượt một đoạn đường dốc lạ lùng đến thế. Một dốc núi lả lướt quanh co, chẳng dẫn về . Cua trái, . Bên cạnh con đường bé nhỏ là cả một vực núi, xanh ngòm ngòm và sâu hoắm. Một bên núi, một bên vực, và chiếc Corrona như một bào t.ử màu xanh dương im lặng lách qua.
Nếu như, nó rơi xuống vực. Hoặc kịp thắng một khúc quanh, lao núi.
Nếu như, họ c.h.ế.t.
Chris nín thở, bàn tay siết c.h.ặ.t vô lăng bắt đầu rướm mồ hôi. Hắn căng mắt từng khúc đường lộ rõ mỗi rẽ. Mắt quấn c.h.ặ.t vòm xanh rì của cây cối. Người như lâng lâng bay mỗi nương theo con đường mà lướt lên xuống một đoạn dốc. Bất chợt thấy say mê con đường , vẻ bí hiểm và c.h.ế.t ch.óc của nó, vẻ quyến rũ lả lướt như cuốn lên những tầng mây. Cả sự sợ hãi thót lòng. Và như lọc hết qua một màu xanh.
Thế thấy, chuyện đang thật là vô nghĩa. Ấy là khi, đột nhiên nghĩ đến biển, cái hải cảng xa xôi đáng nguyền rủa mà đang nhắm tới. Đèo, biển, hải cảng, vòm cây, hẻm núi, vực, tại là tất cả những thứ đó. Mà chỉ đơn giản là cuộc sống thường ngày với một tách cà phê nóng buổi sớm?
Tất cả xảy trong cái tháng Sáu bất thường .
Bỗng dưng Chris ghét Dan kinh khủng.
Cậu đang gì? Có lẽ ngủ. Có lẽ co ro băng , lên mảng trời lọc qua cửa kính xe để đếm chuỗi đốm nắng trôi tuột qua mắt .
Có lẽ vẫn còn buồn bã.
khi Chris buông trôi cho chiếc Corrona tuột một triền dốc uốn lượn, Dan đặt tay lên .
Bàn tay , bàn tay vươn từ phía lưng ghế, cùng với bộ , chạm phía n.g.ự.c Chris. Phía cổ, ngay gần nơi trái tim.
Chris xuống. Hắn dám xuống. Lơ là một chút, chiếc xe sẽ lao xuống vực. Thế nên mặc kệ thứ nóng kỳ quặc tỏ nơi trái tim đang đập và vùng xúc giác gần kề, Chris vẫn giữ cho mắt thẳng.
Dan gần như nhoài hết về phía . Cánh mũi khẽ chạm phía gáy Chris. Chiếc Corrona chệch choạc v.út xuống triền dốc thoải. Trong khoảnh khắc, chẳng hiểu chuyện gì diễn . Một tiếng rít vụt lên khi bánh xe cạ mạnh mặt đường. Bên trong xe im lặng đến ngạt thở. Còn bên ngoài, chiếc xe chúi xuống, độ cao vùn vụt lướt về bên , cành lá thoắt chốc trở nên hung bạo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/faraway-blue-trong-mien-xanh-tham/chuong-5.html.]
Thoắt chốc, biến mất.
Chỉ nơi bàn tay chạm vùng gần với trái tim , nóng vẫn thôi lan tỏa.
Dan qua gáy Chris về phía . Đăm đăm.
Khi chiếc Corrona gần hết qua cung đường dốc, từ tốn rút tay về. Chris thở phào, như thể cả năm nay nghẹn phổi và giờ đây khối nghẹn nhấc lên. tim vẫn còn đập mạnh, hoặc lâu lâu nhói lên một nhịp.
Cho đến tận bây giờ, ở cái khách sạn Rosa cũ kỹ .
~
Suốt cả buổi sáng hôm đó, bầu trời chao chát chao chát tiếng những đàn chim phương nam. Từ miền cực buốt giá, chúng bay về thị trấn thành từng đàn lớn, cánh rợp cả một trung. Trong những gió luồn qua các ngõ ngách trong thị trấn, thể ngửi thấy mùi chúng. Lũ chim, chúng sà xuống mặt biển, tự do tận hưởng những thời khắc ấm áp của mùa hè. Tháng Sáu, buổi trưa là một khối nóng khổng lồ úp trùm lên các bờ bãi. Biển thảnh thơi căng bầu trời nóng rẫy. Đám thuyền ngoài xa, trông nhỏ xíu như kiến, chầm chậm lướt .
Mọi việc đều vẻ thỏa. Chưa dấu hiệu gì sẽ mưa.
Chris nghĩ thế.
Hắn lười nhác như một con mèo bất đắc chí trong một quán café gần chợ hải sản. Ăn một lát cá phi lê rán và một cốc nhỏ nước quả lên men. Vẻ như cả hôm nay nữa, sẽ chỉ đây thôi, cùng với thứ thời tiết oi ả rộng mở. Mùi cá tươi, mùi gạch những con tôm sống lùa hết trong bầu gian chật hẹp. Chris nghĩ lẽ áo cũng mùi như lũ cá . Hay là mùi biển. Thứ mùi nồng, man mác vương khắp nẻo, ùa trong khoang mũi, khiến mỗi tim nhói lên càng thêm khó chịu.
Mỗi nhớ đến thở phả gáy.
Liệu, giống như biển nhỉ?
Thực lòng mà , Chris yêu chuyến . Như yêu quán café nhỏ của . Như yêu kem dâu trưa thứ hai. Rất vô căn cứ. yêu cảm giác phóng túng mà đơn côi tận cùng khi phóng những con đường thẳm. Hắn yêu rặng núi cung đường đèo xanh rì lá. Yêu tháng Sáu bất chợt trùm phủ lên nơi. Yêu những nét vẽ nhỏ như hoa rèm cửa, những nét vẽ trong bản đồ mô tả cái thị trấn lặng lẽ đầy mùi cá.
Cả thứ nóng đau đáu u buồn từng đặt gần chỗ trái tim.
Có lẽ.