Hôm , vì tìm đường cảng, Dan dành trọn cả ngày để ngủ. Chris dành cả ngày để lang thang trong cái thị trấn lát gạch cũ những lối và ngói đỏ nâu nóc mái. Hắn bưu điện để mua một tấm bản đồ. Hắn những ký tự lạ lùng và những nét vẽ biểu thị những con đường ngoằn nghèo, nhỏ xíu, tự hỏi khi nào sẽ tận cùng những con ngõ , hoặc giả, khi nào sẽ tiêu hết những đồng dành dụm ít ỏi chuyến dị thường .
-Thế còn cảng? – Chris buột miệng
-Cảng mở cửa từ bốn giờ sáng đến bốn giờ chiều. Chúng để những con tàu nghỉ dưỡng sớm hơn những nơi khác.
-Thế ?
Đột nhiên nghĩ đến những con cá.
Chis là một thằng mà cuộc sống là vô vàn những thứ “đột nhiên”. Đột nhiên tự hỏi, đột nhiên nghĩ đến, đột nhiên vay tiền mở một quán bar nhếch nhác, đột nhiên thích kem dâu trưa ngày thứ hai, đột nhiên giận dữ với sự bê tha của chính bản , đột nhiên để một thằng nhóc lôi nghìn dặm, đột nhiên nghĩ về lũ cá ở cái nơi hút hắt .
Những con cá. Lũ vây bạc bơi thành đàn óng ánh trong lòng biển bừng sáng ánh mặt trời. Lũ bầy đàn nhảy múa theo hình tròn xoay giữa ngàn vạn con sóng. Lũ tự do. Và những con cá trong chợ của thị trấn, phơi bụng sạp trắng hếu, những cái mang đỏ m.á.u t.h.ả.m thương, hoặc quẫy đành đạch trong chậu. Bọn cá khi nào ý thức đột nhiên chúng buông lưới và quăng chợ ?
Có lẽ , mà cũng lẽ .
Chis bất đồ nghĩ, Dan giống như một con cá. Một con cá thiếu nước nghiêm trọng. Hắn tự dưng thấy buồn, ray rứt, cái cảm giác lẫn lộn nào đó quặn lên trong ruột. Và thế, bước trở về.
Dan hãy còn ngủ. Lưng giấu làn áo thun mỏng, đến độ ánh nắng chênh chếch thể rọi xuyên qua. Gương mặt giấu trong lớp tóc. Cậu bao giờ ý thức sẽ t.h.ả.m hại đến thế ?
Không.
Dan hãy còn ngủ, như một con cá c.h.ế.t.
Chirs thở dài, thấy như nếu còn trẻ hơn một chút, một tí nữa thôi, lẽ .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/faraway-blue-trong-mien-xanh-tham/chuong-3.html.]
~
-Hôm nay cảng nhé – Sáng hôm Chis hỏi.
-Ừm…
-Hôm nay chúng cảng nhé – Hắn khẩn khoản. Làm như chuyện mò cảng biển tháng Sáu c.h.ế.t dẫm là việc của , công tác hệ trọng liên can đến nỗi đau của chính .
Dan tỏ ngạc nhiên. Từ mé phòng tắm lát gỗ, ngoảnh đầu Chis, phát giác thấy ánh mắt ẩn sâu đầy u tối của . Phía lưng Chris, những mảnh thêu hoa của rèm cửa bừng lên trong nắng ban mai. Cậu chột .
-Ngay lúc ư?
-Thế đứa khỉ gió nào bảo một mực đây bằng thế? – Chris vẻ giận dữ – Thế đứa khỉ nào nhất quyết lôi một cái cảng c.h.ế.t toi chứ. Nào, đến đấy. Ra , và giải quyết nó .
Dan thận trọng thu mảng tường ốp gỗ. Đó là một cảnh tượng dường như chỉ xuất hiện trong một bộ phim tâm lý cổ điển siêu thực. Một kẻ hau háu, giận dữ kềm nén ở phía tràn đầy ánh sáng. Và một kẻ hèn nhát, chẳng nên gì, đầy mặc cảm tự ti, trốn một góc khuất, nơi bóng tối thập thò men .
-Chẳng giải quyết gì . – Dan chậm rãi , cố lấy những thật nhẹ nhàng – Thật sự thì chẳng giải quyết gì cả.
Cơn giận bất thình lình bùng lên trong n.g.ự.c Chris. Hắn khó thở và nóng bừng hết cả . Như một con thú hoang trong cơn đói, vùng dậy, lao nhanh về phía Dan, lôi ngoài và dứ nắm đ.ấ.m mặt .
-Cậu là đồ c.h.ế.t giẫm, Dan. Cậu là thứ hèn nhát hơn cả một con chuột. – Chris hổn hển .
Dan mặt , im lặng.
Cuối cùng, Chris đ.ấ.m mặt . quẳng Dan xuống nền nhà như quẳng một bó cỏ khô. Dan khẽ khàng , môi nhếch lênh mếu máo. Chris đóng cửa phòng đ.á.n.h rầm. Hắn biến mất phía bên cầu thang.