DỤ DỖ DIÊM VƯƠNG XUỐNG TRẦN GIAN LÀM KẺ LỤY TÌNH

4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 "Cung nghênh Thần nữ!" 

Tượng thần của Tạ Uyển Nhi dựng trong tòa Thần Quan tháp lớn nhất kinh thành.

 Bạch ngọc mỡ dê, chạm trổ tinh xảo, như mộng như thực, ngàn vàng khó lượng. 

Bên ngoài Thần Quan tháp, x.á.c c.h.ế.t đói khắp nơi, chúng sinh lầm than chỉ cầu nguyện thành tâm. 

Đôi giày thêu chỉ vàng giẫm qua xương cốt vạn dân, nhang khói Thần Quan tháp truyền xa vạn dặm. 

Ta những x.á.c c.h.ế.t bên đường và những kẻ sắp c.h.ế.t, nhắm nghiền mắt .

Một ngày thần giới bằng mười năm nhân gian. Ta mới một ngày đường mà nhân giới thiên thương địa biến.

 Chính đạo nhân gian từ lâu hai kẻ tai họa cho đảo điên. …

 "Chính ngươi cứu ái phi của bản vương?" 

Lúc Diêm Vương trở thành Nhiếp chính vương Cơ Ngô Sinh quyền thế ngập trời. 

Hắn nuôi dưỡng vô nhân sĩ thông hiểu âm dương, t.ử sĩ giỏi độc thuật võ nghệ, ngự trị nơi miếu đường cao cao, căn bản thể đến gần. 

Cuối cùng, buộc tay với xe ngựa của Nhiếp chính vương phi mới phủ.

"Dân nữ Diễm Bà, bái kiến Nhiếp chính vương. Gia phụ là thầy lang phù thủy ở quê, dân nữ chút y thuật , nhờ mới khống chế Vương phi đang kinh sợ." 

Ta một nữa quỳ lạy hèn mọn mặt Ngô Sinh.

"Thầy lang phù thủy?" 

Ngô Sinh trầm ngâm, "Ngươi công lớn, bản vương thưởng cho ngươi một bảo bối." 

Thái giám bên cạnh dùng kẹp sắt lấy một viên lưu ly đỏ rực như nung từ trong chậu, đặt lòng bàn tay .

 "Tạ... tạ Nhiếp chính vương..."

Ta thể để lộ pháp thuật, che giấu âm khí, chỉ thể nghiến răng chịu đựng viên lưu ly nóng đỏ thiêu cháy da thịt

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/du-do-diem-vuong-xuong-tran-gian-lam-ke-luy-tinh/4.html.]

Mùi thịt khét tỏa , Nhiếp chính vương như một con ác quỷ, tham lam hít hà mùi hương trong khí. 

"Quả nhiên là thiếu nữ xuân thì, mùi thịt ngửi cũng thấy ngọt lịm."

Dứt lời, một thiếu nữ quỳ chân Ngô Sinh thức thời dâng lên chiếc khăn xông hương. 

Thiếu nữ đó mặc hoa phục, dáng yểu điệu, nhưng mặt chằng chịt những vết sẹo rùng rợn, trông kinh tâm động phách. 

Người chính là Nhiếp chính vương phi. Vốn là đại tiểu thư nhà Thừa tướng đương triều, quý nữ tài mạo song của Thiên Tề.

Ngô Sinh dường như nhận ánh mắt của

"Ngươi thấy Vương phi của bản vương ?" 

Vương phi phản ứng, chỉ hàng mi khẽ run. Ta nàng, trả lời thế nào.

 "Bọn họ đều , chỉ là vô vị, cũng chẳng lời."

 Ngô Sinh dùng mu bàn tay vỗ nhẹ mặt nàng, Vương phi cúi gằm mặt, những vết sẹo mặt quấn quýt như lũ độc xà.

Ta quỳ xuống kiến nghị:

 "Thảo dân khi đến đây thấy phía tây thành lũ lụt lớn, dân chúng lầm than. Hay là mời Thần nữ cung lập đàn cầu nguyện để an lòng dân." 

Mắt Ngô Sinh sáng lên:

 "Bản vương cũng ý đó! Thần nữ dốc lòng tu hành, bản vương gửi vạn lượng vàng, kỳ trân dị bảo, phái mời mấy cũng , ngươi cách gì ?" 

Tạ Uyển Nhi xưa nay tâm cao khí ngạo, thấy Ngô Sinh ôm ấp thế , chắc hẳn chỉ thấy buồn nôn cực độ.

"Thảo dân một xu, mặc đồ rách rưới, chỉ nguyện lấy lòng thành thử một phen. Có thể phân ưu cùng Nhiếp chính vương là phúc phận của dân nữ." 

Ngô Sinh lạnh:

💥Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
💥Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!

 " lúc lắm, ba ngày Thần nữ sẽ lễ cầu phúc cho bách tính tại Thần Quan tháp.

 Ngươi cứ điện quỳ ba ngày ba đêm , để bản vương xem lòng thành của ngươi đến ."

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận