Diêm Vương giật nhẹ sợi Phược Hồn Tỏa trong tay, dường như bắt đầu thấy hứng thú.
Ta run rẩy ngẩng đầu, giấu nổi vẻ sùng bái trong ánh mắt:
"Diêm Quân, ngài là chí tôn địa phủ, minh thần võ, mị lực vô song! Khắp trời đất , nữ t.ử nào mà chẳng đổ gục ngài?
Uyển Nhi cô nương dù chuyển thế, nhưng bản chất thần hồn của nàng thể đổi sự ngưỡng mộ dành cho một nam t.ử vĩ đại như ngài ?
Đợi khi nàng lớn lên trong sự ngây ngô ở nhân gian, ngài lấy tư thế vô thượng giáng lâm, hết mực che chở yêu thương nàng, để nàng nhận thức ngài, yêu ngài thêm nữa...
Chẳng điều tuyệt vời hơn việc để nàng ở bên cạnh ngài với đầy oán khí ?
Đây chính là cơ hội tuyệt diệu để giành trái tim giai nhân đấy, Diêm Quân!"
Vẻ mặt Diêm Vương thoáng qua một tia khó chịu, giơ chân đạp thẳng n.g.ự.c :
"Việc Uyển Nhi yêu bản vương là chuyện chắc như đinh đóng cột, là do nàng hiểu chuyện, bản vương thèm chấp nhặt với nàng."
Ta vội vàng nương theo sở thích của , thừa thắng xông lên:
" đúng, ti chức nhân gian cũng là cảnh sắc rực rỡ, oanh yến dập dìu, muôn màu muôn vẻ... Uyển Nhi cô nương chẳng qua là ham chơi một chút thôi."
Ta thấy khóe môi Diêm Vương nhếch lên, rõ ràng là lọt tai.
💥Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
💥Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!
"Diêm Quân, việc cấp bách hiện giờ là đảm bảo Uyển Nhi cô nương chuyển thế bình an, đừng để kẻ nào mắt phiền đến nàng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/du-do-diem-vuong-xuong-tran-gian-lam-ke-luy-tinh/2.html.]
Tiểu thần nguyện lập công chuộc tội, dốc lực giúp đỡ Uyển Nhi cô nương, trợ giúp ngài nối lương duyên!"
Hắn tâng bốc đến mức bay bổng, sát ý đối với tan biến hẳn:
"Truyền lệnh của , Mạnh Bà canh giữ nghiêm, nể tình ngàn năm vất vả, phạt cấm túc tại cầu Nại Hà.
Số quỷ sai còn , quăng hết lò luyện hóa, bản vương đang thiếu mấy viên kẹo dẻo giải khuây."
Diêm Vương đám âm binh đang lóc van xin phía , mặt lộ vẻ sảng khoái.
"Có thể c.h.ế.t vì bản vương, cũng coi như là phúc phần tu từ kiếp của các ngươi."
Ta dập đầu mấy cái thật mạnh tạ ơn. Phía , những âm binh quan , những đồng liêu của , trong mắt họ tràn đầy hận thù đối với .
Ánh mắt như d.a.o nhọn khoét tâm, nỗi đau , chẳng kém Phược Hồn Tỏa là bao.
Diêm Vương chán ghét rời khỏi biển xác U Phủ, chân giẫm lên những t.h.i t.h.ể còn lạnh.
Đó là lão Mộc thích pha cho , đầu rót đầy sáp nến;
Là Ly Hoa thích ngủ trưa, đất với tứ chi than hóa cứng đờ;
Còn cô nương lái đò luôn mang bánh ngọt từ nhân gian cho , đóng đinh cột lớn, c.h.ế.t ngã...
Như thế, chẳng còn gì là thể nhẫn nhịn nữa.